Ôi cái mùi Iris Orris này, sao mà nó phấn thế không biết! Một mùi hương kiểu xà phòng, gỗ và gia vị, nhưng lại được làm ngọt hơn nhờ chút hương mận. Nó làm tui liên tưởng đến vibe của YSL Tresor bản năm 83 đầy nồng nàn. Chính cái nốt Iris phấn mịn màng đó tạo nên cảm giác "vintage", cảm giác như có cả chút hương bạc hà thoang thoảng nữa (tui biết là trong bảng thành phần không có, nhưng cảm giác nó thế). Nói chung là nó ngon, tui thích cái kiểu lạ lạ này.
Tưởng tượng nhé, bối cảnh là những năm 1980. Một cô nàng ngoài 20 tuổi, làm nhân viên trực tổng đài, làm việc hành chính từ thứ Hai đến thứ Sáu. Hôm nay là thứ Bảy, cô ấy đang chuẩn bị đi tụ tập cuối tuần với hội chị em. Không khí thì ấm áp, ẩm ướt, ngoài cửa sổ là một cây cổ thụ to lớn vừa mới tạnh mưa. Cô ấy đang ở trong căn phòng ngủ phong cách Art Deco hiện đại, hơi tối và lạnh một chút nhưng lại cực kỳ sang với sàn gạch đen trắng và đồ trang trí màu xanh ngọc lục bảo.
Cô ấy vừa tắm xong, tóc còn quấn khăn, đang mặc tất da chân, váy lụa satin hai dây, đánh phấn mắt màu xanh nước biển, tô son đỏ YSL và xỏ đôi cao gót bóng loáng. Phấn phủ thì dày dặn, chuẩn bị xõa tóc và cực kỳ hào hứng với mùi nước hoa mới toanh, cực kỳ thời thượng này. Cô ấy tiện tay vớ mấy viên kẹo bạc hà phấn mịn trên bàn trang điểm bỏ vào túi xách rồi chạy vội ra ngoài. "Này cưng, xịt mùi gì thế?" - một cô bạn hỏi. "Chưa nghe à, Decadence của Marc Jacobs đó" - cô ấy đáp. "Marc nào cơ? Người yêu mới à?" - cả hội cùng cười ồ lên. Có lẽ một ngày nào đó em nó sẽ ngừng sản xuất, nhưng với tui, em nó giống như một "cỗ máy thời gian" được gói gọn trong một chiếc túi xách xinh xắn vậy. ツ