Có mấy chuyện lạ lùng lắm khi tui thử chai nước hoa này... Ấn tượng đầu tiên là "mùi trái cây, đại trà". Không phải là nó dở đâu nha. Tui vốn chỉ mê mấy mùi hương có thể đưa mình đến một nơi cụ thể, hoặc gợi lại một kỷ niệm cực kỳ sống động. Nước hoa phải có ý đồ rõ ràng, mà em này lúc mới xịt thì chưa làm được vậy. Mùi trái cây thường không "đưa tui đi đâu" được, vì hiếm khi nào tui bị bủa vây bởi mấy cái mùi trái cây ngọt lịm như thế cả.
Nhưng mà, nhờ có xạ hương, rêu, và có lẽ là cả mấy hợp chất vanillin nữa mà nó lại có mùi kiểu bụi bặm, mùi giấy ấy. Nó làm tui nhớ tới hồi lớp 4, cái hồi mà mấy cây bút chì có cục tẩy mùi trái cây á. Mùi y hệt như cái hộp bút đầy mùi trái cây của tui hồi đó. Cũng chẳng phải kỷ niệm gì đẹp đẽ vì hồi đi học tui khổ sở lắm, nhưng dù sao thì đó cũng là một ký ức. Tui có nhờ chồng ngửi thử rồi bảo: "Mùi này mới lắm, anh không đoán được đâu, nhưng cứ nói xem anh thấy nó giống cái gì?". Xong ảnh thốt lên luôn: "Mùi như ở tiệm bowling ấy". Chắc là ảnh cũng ngửi thấy mấy cái tông gỗ, phấn, với nhựa cây. Mấy cái đó át hẳn cái mùi trái cây luôn vì ảnh chẳng thèm nhắc gì đến độ ngọt cả. Vậy là từ một mùi trái cây nhạt nhẽo, em nó chuyển sang kiểu mùi gỗ gì đó. Nhưng mà chưa hết đâu, mọi chuyện còn trở nên... hay hơn, hoặc tệ hơn thì chưa biết...
Tui đi dạo (lúc đó là một ngày hè nóng ẩm nực), xong tui định ngửi lại khuỷu tay mình một lần nữa và BÙM! Có cái gì đó trong chai nước hoa này xộc thẳng qua mũi, qua xoang rồi lên thẳng não tui luôn. Tui chỉ có thể đổ lỗi cho xạ hương với rêu thôi... Nó y hệt cái mùi mà tui thường ngửi thấy sau khi bị sóng biển đánh tơi tả và nước biển tràn đầy vào mũi. Tui lớn lên ở Long Beach, NY - mà đó KHÔNG phải là bãi biển nhiệt đới đâu nha. Nó là kiểu bãi biển nhân tạo, lúc thủy triều xuống thì mùi kinh lắm, cát thì bẩn, nước thì lạnh và dữ dội. Đứa trẻ nào cũng từng có lúc bị sóng cuốn đi, và cái mùi cát nhám ấy cứ kẹt trong xoang cho đến khi mình được tắm nước nóng để rửa sạch mọi thứ. Và đó chính xác là những gì tui cảm nhận được ở nốt hương cuối. Vậy là từ chỗ thấy thờ ơ, kiểu "hừm, trái cây chán ngắt, chẳng gợi lên cảm xúc gì", tui đã bị "vả mặt" bởi cách mà mùi hương này biến chuyển. Nó mang lại cho tui những ký ức sống động nhất, dù là không mấy dễ chịu. Nói chung là em nó làm tui bất ngờ thật sự, chỉ là không theo cách mà tui mong đợi thôi.