Tuyết Thuỳ La
Trên da tui, em này ra mùi hoa nồng đến mức gắt luôn, kiểu bị quá đà đến mức giống như mùi thuốc xịt côn trùng ấy. Chắc là do cơ địa da tui không hợp với mấy dòng hoa trắng rồi. Thực ra thì nó là một mùi hoa tươi sáng, sắc nét, có chút kem mịn và hơi hướng floriental. Nó có hương hồng, nhài với linh lan, nhưng cảm giác hơi bị một màu. Nếu nói kỹ hơn thì mũi tui thấy nó hơi bị nhân tạo và lên da thì hơi nhạt nhẽo. Nó cố gắng tỏ ra rực rỡ, nhưng để tạo độ sâu và lưu hương thì lại lòi ra cái vibe floriental cứ ám ảnh tui mãi. Mùi này thiên về kiểu hoa phong cách Ả Rập nhưng lại thiếu hẳn cái sự tươi mát của cỏ hay hoa hồng mới cắt. Nó giống như kiểu hoa hồng đã được ủ, hoa hồng héo hay hoa hồng khô ngâm trong gỗ trắng và chút gỗ đàn hương vậy. Tui không hề yêu em này, nó không mang lại cảm giác hạnh phúc mà thấy hơi "khắt khe". Nó làm tui nhớ đến Chloe Roses, hay La Artisan Rose Privé (nhưng thiếu tông xanh), hoặc Armani Privé Rose nhưng ở một phiên bản loãng hơn nhiều. Nói chung là mùi rất đại trà, đậm chất thương mại và nhân tạo. Nó còn giống mấy dòng hoa của L'Occitane hay Marks & Spencer vốn rẻ hơn em này nhiều! Thật sự tui đã kỳ vọng nhiều hơn ở một cái tên lớn như tập đoàn thời trang LV. Em này cứ nằm ở cái tầm lửng lơ, không quá xuất sắc nhưng cũng chẳng đến nỗi tệ, không quá sang chảnh nhưng cũng không quá rẻ tiền. Nó cố làm một mùi hương "chiều lòng đám đông" nhưng lại thiếu cá tính và bản sắc riêng. Nếu bạn mua vì thương hiệu, vì cái chai hay bao bì đẹp thì đúng là tiền của bạn đã đổ hết vào đó rồi, chứ không phải vào chất nước hoa đâu. Trên da tui, mùi này càng lúc càng trở nên chói gắt, gần như chua loét và cực kỳ khó chịu cho khứu giác. Mà thôi, cũng có thể do tui không phải fan cuồng của dòng hoa nên mới thấy vậy.