Mở đầu là sự bùng nổ của cam thảo và hoa hồi cùng anh đào đen ngọt lịm, xen chút đắng nhẹ của lá thường xuân. Sau vài phút, hương anh đào bắt đầu "nhảy múa", lúc ngọt lịm, lúc lại chua thanh. Tầm 15 phút sau, vị chua dịu đi, nhường chỗ cho hương vanilla sâu lắng, có chút phấn và khói trầm hương quyện cực mượt với vị ngọt của anh đào (chắc là nhờ đậu tonka đó), còn cam thảo thì giữ mọi thứ cân bằng, không để anh đào bị ngọt gắt kiểu siro. Lúc này, cái ngọt dịu của kẹo violet kết hợp với hương diên vĩ tạo nên một cảm giác mướt mịn như bơ, gợi lại bao nhiêu kỷ niệm. Tất cả hòa cùng cảm giác say nồng như rượu schnapps ngọt (nhưng không hề bị ngấy), cái ấm nồng của gia vị lan tỏa tận sâu trong lòng. Đến phút thứ 20, hương praline xuất hiện, chỉ cần một miếng thôi là đủ thấy thèm rồi. Sau đó, mùi hương càng sâu hơn khi có thêm chút xạ hương và hương cỏ vetiver mộc mạc. Cảm giác như một người phụ nữ đầy bí ẩn, tự tin và cực kỳ quyến rũ, một người phụ nữ yêu bản thân mình một cách mãnh liệt, như thể đang bước vào bóng tối của khu rừng đầy nắng và thách thức bạn dõi theo cho đến khi cô ấy biến mất.
Khi xịt em này, tui cứ phải hít hà cổ tay mãi, nghiện thực sự luôn ấy. Bình thường tui không thích mấy mùi trái cây hay gourmand đâu, nhưng em này lại là một ngoại lệ, cực kỳ đặc biệt. Nó giống như một bản tình ca đầy ma mị của mỹ nhân ngư vậy. Tui mê mẩn từng giai đoạn biến chuyển của mùi hương từ lúc mới xịt đến lúc về sau. Điểm trừ duy nhất là độ tỏa hương lúc đầu thì vừa phải, nhưng sau 2 tiếng là chỉ còn thoang thoảng trên da thôi. Nếu muốn thơm hơn, tui hay xịt thêm lên ngực hoặc xịt lên tóc để mỗi khi di chuyển là lại thấy mùi hương vây quanh mình.
Tui từng dùng bản gốc từ hồi còn là teen cách đây gần 20 năm rồi. Nhiều người bảo bản gốc ngon hơn, nhưng với tui thì em này vẫn tuyệt vời y như trong ký ức vậy. Mọi người cứ thử đi, dù có yêu hay ghét em ấy thì chắc chắn cũng sẽ không thể quên được đâu.