Tui chưa bao giờ thực sự hiểu nổi cái thiết kế chai của dòng L de Lolita để làm gì. Bản thân L de Lolita chẳng có tí mùi biển hay nước nôi gì cả, nhưng tới khi dùng Fleur de Corail thì tui mới vỡ lẽ ra.
Mới xịt lên là thấy mùi cam chanh, kiểu mặn mặn của nước biển, mà lại còn có cả mùi phấn nữa. Con này có nét tương đồng với bản L de Lolita nhất, kiểu như một phiên bản nhẹ nhàng hơn vậy. Mùi cam chanh lúc đầu sẽ dịu dần, chuyển sang kiểu hơi ngọt nhẹ như nhân bánh pastry, rồi sau đó bị lấn át bởi cái mùi phấn cực kỳ đậm đặc. Cái mùi tổng thể nghe nó không hẳn là mùi biển, mà giống kiểu mùi da thịt mình sau khi đi bơi về ấy. Kiểu như có chút nắng, chút gió nhẹ, một ít nước (có khi là mùi hồ bơi nhưng rất thoang thoảng, không khó chịu đâu), rồi thêm cả mùi kem chống nắng dạng phấn (loại không mùi, không có mùi dừa ấy, mấy bà dùng rồi là biết liền).
Nhưng mà khổ nỗi, khi lên da tui thì chuyện kinh khủng lại xảy ra. Một nốt hương cực kỳ khó chịu trỗi dậy, biến cái mùi biển nhẹ nhàng, mịn màng như phấn của L de Lolita thành một thứ mùi patchouli bị biến chất, trộn lẫn với nước biển. Con này có xu hướng mùi giống phấn em bé, nên bà nào không thích mùi phấn thì né gấp nha. Thật ra lý do duy nhất tui viết review này là vì tui có xịt thử lên giấy thử, lúc đó mới thấy được sự biến chuyển tinh tế của nó. Chứ còn xịt lên da tui á, nó giống mùi nhà vệ sinh công cộng vậy đó. Không hợp với tui rồi.
(Sửa đổi 1/7/12): Đúng là một sự trêu ngươi! Tui đã thử dùng lại với hy vọng là mình sẽ thích nó, nhưng mà không, tui vẫn giữ nguyên quan điểm cũ thôi. Nếu gặp đúng người, con này có tiềm năng mang mùi biển lắm. Nhưng không phải kiểu biển ngọt ngào, mềm mại đâu, mà là kiểu mùi cát ướt dính vào chân ấy. Một kiểu mùi biển rất thực, hơi "bẩn" một chút. Cái nốt hương nước biển và cát đó cứ quanh quẩn trong tui mà chẳng bao giờ ra được cái chất tui muốn. Tiếc thật sự.