Vy Thu Hứa
Liz Claiborne là chai nước hoa "không phải hãng Avon" đầu tiên mà mình sở hữu. Nhà mình có một truyền thống là cứ đến Giáng sinh, bố sẽ tự tay chọn một chai nước hoa tặng cho mấy chị em con gái (mình, mẹ và cháu gái). Năm mình 14 tuổi, bố đã tặng mình chai này và mình đã xịt nó suốt những năm cấp ba, cho đến khi một anh người yêu thay thế nó bằng CK Obsession vào năm 1990. Mình 14 tuổi vào năm 1986, và mùi hương này thực sự là một "cỗ máy thời gian", đưa mình quay về đúng cái tuổi đó – cái thời của những chiếc áo len dệt kim dày cộm, tất cùng màu, quần jeans ôm và giày Reebok cao cổ. Ngay từ những shot xịt đầu tiên lên da, mình thấy rõ tông xanh và thảo mộc (chào đón rêu sồi và cam bergamot nhé!). Sau khoảng 3 phút, nó sẽ chuyển mình thành một lớp hương hoa huệ trắng (tuberose) kem mịn màng, bao phủ lấy mọi thứ xung quanh. Với mình thì không thấy có chút trái cây hay hoa hồng, hoa tử đinh hương nào cả (mấy nốt hương mà mọi người hay nhắc đến mình cũng không cảm nhận được). Có cả cúc vạn thọ và ngọc lan tây nữa, nhưng chúng không hề nổi bật bằng cái sự "đỉnh cao" của hoa huệ trắng đâu. Mình kiểu vừa yêu vừa ghét hoa huệ trắng, vì có vài chai trong bộ sưu tập của mình cực kỳ nồng đến mức ngộp thở (như Brilliant White Diamonds chẳng hạn). Nhưng với Liz Claiborne, hoa huệ được cân bằng cực kỳ tốt nhờ rêu sồi và một nốt hương xanh bí ẩn, gợi nhắc mình về mùi cỏ mới cắt. Mình thấy em này khá giống với dòng Lauren của Ralph Lauren – cũng là sự kết hợp giữa cúc vạn thọ và rêu sồi, dù Lauren có chút hương tử đinh hương và ngọt hơn một xíu. Mình luôn giữ một chai trong bộ sưu tập, một phần vì giá khá ổn, một phần vì mình thích xịt em nó, nhưng chủ yếu là vì nó luôn gợi nhắc mình về kỷ niệm với bố mỗi dịp Giáng sinh. Bố mình có gu chọn nước hoa cực đỉnh, và mình thực sự biết ơn bố vì đã mang em này đến với cuộc đời mình. Đã gần 30 năm rồi mà mình vẫn gắn bó. Mãi yêu Liz!