Khi một mùi hương kinh điển từ quá khứ như Sortilège của Le Galion (1936) được tái bản, theo logic marketing thì người ta sẽ luôn tâng bốc nó là sự tiếp nối hoàn hảo của di sản cũ. Trong khi đó, những ai đã biết bản gốc chắc chắn sẽ đồng thanh than vãn: "Nó không còn như xưa nữa". Nhưng nếu bạn là fan của nước hoa vintage, bạn thừa biết là nó chẳng bao giờ giống hệt được. Cùng lắm thì mình chỉ hy vọng bản tái bản thể hiện được sự tôn trọng với lịch sử và ký ức của những người từng dùng nó. Lý tưởng nhất là giữ được cái hồn cốt lõi nhưng dùng nguyên liệu và công nghệ hiện đại hơn. Điều mình không muốn thấy nhất là một huyền thoại bị làm lại một cách tệ hại, giống như cái cách Jeanne Lanvin My Sin (2017) biến một mùi aldehyde animalic cực phẩm và thiết kế chai đen Art Deco biểu tượng thành một mùi hoa cỏ trái cây trong cái chai màu hồng cánh sen chói mắt.
Ngay từ đầu, nhà Le Galion đã có một bề dày lịch sử cực kỳ ấn tượng, được thành lập vào những năm 1920. Sau đó, thương hiệu còn sở hữu một "báu vật" là Paul Vacher vào năm 1935. Vacher là một trong những nhà chế tác nước hoa tài năng và thành công nhất thế kỷ 20. Sau khi học hóa học, ông từng làm việc tại Guerlain rồi đến Lanvin, nơi ông cùng André Fraysse tạo nên huyền thoại Arpège vào năm 1927. Suốt 4 thập kỷ sau đó, Vacher vừa làm cho Le Galion, vừa thiết kế cho các nhà khác, tiêu biểu là màn hợp tác tạo nên mùi Miss Dior bất hủ năm 1947 hay Diorling cho Dior năm 1963. Và cú hit lớn nhất của Le Galion chắc chắn là Sortilège, ra mắt năm 1936. Thời đó, chiến dịch quảng bá cực đỉnh khi kết hợp với Stork Club, với hình ảnh những huyền thoại như Marilyn Monroe hay Judy Garland ngồi bên cạnh hộp Sortilège.
Sortilège thường được đặt lên bàn cân với No. 5, L’Aimant hay Arpège. Thú thật là trước đây mình cũng chưa thấy Sortilège quá quan trọng cho đến khi quyết định dùng thử, và ôi thôi, nó tuyệt vời thật sự. Bản vintage có nốt mở aldehyde rất mềm mại, dẫn dắt đến một bó hoa lộng lẫy với nhài và ngọc lan tây, rồi lắng xuống nền xạ hương mật ong hơi có chút animalic. Còn bản tái bản năm 2014 do Nicolas Chabot thực hiện thì mang phong cách EDP với thiết kế chai cao cổ gợi nhớ bản cũ. Mình không thấy nốt aldehyde quá đậm trong bản mới này, giúp nó tránh được cảm giác quá phấn (powdery) mà nhiều người hiện nay không thích. Hoa vẫn tươi mọng như bản gốc nhưng có thêm chút hương trái cây. Dù phần base có dùng thêm vài nguyên liệu hiện đại như Timbersilk để tạo độ ấm, nhưng mọi thứ đều được kiểm soát rất tinh tế. Độ lưu hương của bản EDP này rất ổn so với tiêu chuẩn hiện nay, dù không thể sánh bằng bản vintage, nhưng mình tin là Paul Vacher sẽ thấy hài lòng với Sortilège mới này.