Nói về Magie Noire thực sự khó lắm, vì có mấy lý do thế này: Một là nó kỳ quặc đến mức mình chẳng biết là nó vốn dĩ như vậy hay là do chai nước hoa của mình bị biến chất rồi. Hai là khả năng cao là nó bị biến chất thật, vì dòng này giữ mùi không được tốt cho lắm. Ba là nó bị thay đổi công thức quá nhiều lần, nên mỗi đời nước hoa lại có một mùi khác hẳn luôn. Nhưng mà, mình đã sở hữu khoảng 7 chai Magie Noire qua nhiều thời kỳ khác nhau rồi, nên mình cũng hiểu nó khá rõ. Cái bản "đỉnh" nhất, giữ mùi tốt nhất và mùi sang chảnh nhất chính là bản chai màu cam đen nguyên bản. Nó giống như một chuyến du hành gây choáng ngợp ấy, phải ngửi trong không gian 3D thì mới thấy hết độ phê. Mùi này nghe có vẻ "tà ác", và đó không chỉ là chiêu trò marketing đâu. Nó có mùi thực vật cực kỳ gây khó chịu kiểu như chai Yatagan, nhưng lại được bao phủ bởi sự xa hoa, nữ tính – kiểu như mấy loại rau củ đang hầm trong một bộ váy dạ hội sang trọng vậy. Mùi động vật (animalic) thì cực đậm, tạo ra một cảm giác kiểu chân chó tẩm mật ong cực kỳ thô lỗ. Thêm vào đó là một chút mùi xăng công nghiệp gây nghiện, kiểu như một thứ gì đó mà nếu ngửi quá nhiều thì không tốt cho sức khỏe đâu.
Hồi xưa Magie Noire không được coi là sang chảnh hay cao cấp đâu, nghe có vẻ khó tin với tụi mình bây giờ nhỉ? Hồi đó mấy bà mẹ ở ngoại phố hay xịt mùi này lắm (ước gì mình được quay lại thời đó để hít hà cái không khí ấy...). Nó giống như một phiên bản "nhái" rẻ tiền của Opium, nhưng lại đặt các nốt nhựa cây, gia vị và sự bí ẩn, cũ kỹ của Opium lên nền tảng của dòng chypre xanh chua nhẹ phổ biến những năm 70. Nó mượn cái vẻ lả lơi phương Đông của Opium rồi thêm vào đó một chút màu sắc "ma quỷ" với những quảng cáo tối tăm, kỳ quái và thiết kế bao bì đầy những ký tự cổ xưa đầy điềm báo. Trong khi bây giờ người ta mới bắt đầu rầm rộ đưa hình ảnh quỷ dữ, dê hay hình ngũ giác lên mọi thứ, thì Lancome đã đi trước thời đại từ lâu rồi. Mấy bản sau này với cái nắp nhựa đen hình nấm thì vẫn ổn, nhưng cảm giác bị "bình dân hóa" và rẻ tiền hơn. Nó thiên về mùi tiêu và gỗ kiểu truyền thống hơn, nhưng vẫn có cái sự chua nồng mùi thực vật gây khó chịu. Còn cái bản đựng trong bình nhựa đen thì đừng có mua nha, vì bao bì rẻ tiền nên chẳng có chai nào giữ được mùi nguyên bản cả, toàn bị biến chất hết thôi.
Sau đó, dòng này bị ngừng sản xuất một thời gian rồi mới quay lại với phiên bản chai trong suốt, mùi nghe cứ như mấy loại nước hoa nhái ở hiệu thuốc ấy. Nó toàn mùi tiêu đen gây hắt hơi với hoa hồng chua, và giống như mọi thứ từ thập niên 80 còn sản xuất đến nay, nó chẳng có nốt hương cuối gì đáng kể cả. Bản này thì dễ mua, coi như là để biết qua cái mùi thật sự nó như thế nào thôi, kiểu như "nếu bạn thích Magie Noire thì bạn sẽ thích cái chai xịt toàn thân Sexy Magic" vậy. Cũng giống như dòng Aromatics, mình từng nghĩ Magie Noire là mùi hương đặc trưng của đời mình. mình đã tốn không biết bao nhiêu tiền trên eBay để gom mấy chai vintage về xịt cho bằng hết. Nhưng rồi mình phải bỏ vì xịt xong nghe cứ như một kẻ tâm thần ấy. À, mùi này có xuất hiện trong phim Working Girl – bộ phim mơ ước của dân mê nước hoa đó. Cảnh Melanie Griffith ngồi trước bàn trang điểm của Sigourney Weaver và xịt bản chiết từ chai cam đen ấy.