Nếu phải dùng hai từ để nhận xét nhanh về Encre Noire pour Elle theo kiểu Sanchez/Turin, thì mình sẽ gọi đây là "mùi nước giặt pha cồn". Dù cái mô tả đó nghe có vẻ hơi gắt, nhưng thực sự vẫn có những khía cạnh ở em này mà mình thấy thích. Về cơ bản, đây là một mùi hương thuộc nhóm hoa cỏ, gỗ và xạ hương — một không gian cực kỳ rộng lớn. Dù đi theo lối mòn quen thuộc nhưng em nó vẫn rất thông minh. Các nốt hoa (hoa hồng, mộc lan, hoa lan nam phi) quyện lại tạo ra một cảm giác kim loại rõ rệt. Phần gỗ là tuyết tùng, mình đoán đây là cách để gợi nhắc đến nốt cỏ hương bài giống gỗ tuyết tùng của bản gốc, nhưng thực tế mình chẳng thấy mùi cỏ hương bài đâu cả.
Xạ hương chính là thứ chốt hạ tất cả. Nhưng đây không phải kiểu xạ hương mượt mà, tròn trịa, ngọt trái cây hay kiểu động vật đâu. Nó không hề mềm mại hay dễ gần chút nào. Ngược lại, nó sáng chói, hơi gắt và làm khô khốc hoàn toàn các nốt hoa. Những nét mọng nước, trái cây của hoa hồng, mộc lan hay sự ngọt ngào thanh tao của hoa lan nam phi đều bị xạ hương "nuốt chửng". Khi kết hợp với xạ hương, các loài hoa trở nên giống như một loại rượu hoa, mang lại cảm giác nồng độ cao và được chưng cất kỹ lưỡng.
Có vài điểm mình muốn nói thêm. Thứ nhất, khác với bản gốc, em này thực sự có mùi mực. Thứ hai, tên là "Noire" (Đen) mà sao mình thấy nó sáng đến mức hoa cả mắt vậy? Cuối cùng, việc bản đầu tiên là nam mà không ghi giới tính trong tên thì không sao, nhưng khi dùng tên bản gốc rồi thêm "pour Elle" giống như cách người ta thêm "light" hay "sport" thì nó biến thành một bản flanker. Vấn đề của mình là, vô hình trung, phụ nữ lại bị xem là "phiên bản phụ" cho một người đàn ông không tên. Cái trò phân chia nam/nữ này chỉ thú vị khi có sự đảo ngược thôi, kiểu như bản flanker Femme của Rochas dành cho nam ấy.