Sương Giang
Nó giống như màn hạ màn đầy kịch tính của những phong cách Oriental cổ điển với những chiếc đệm vai lộng lẫy, một bản nhạc dài đầy mê hoặc như tiếng hát của một nữ ca sĩ opera đơn độc đang ôm chặt lấy tà áo gấm trước khi tấm màn nhung đỏ khép lại. Mùi hương này thức dậy một cách chậm rãi với chút aldehyde cam chanh nhẹ nhàng, nhưng rồi ngay lập tức, hương trái cây lên men cay nồng quyện cùng xạ hương mật ong sẽ ập đến, mang một sắc đỏ thẫm đầy ám ảnh. Nó làm tui nhớ đến khoảnh khắc "L'heure entre le chien et le loup" mà người Pháp hay gọi – khoảng thời gian giao thoa giữa chiều và tối, khi mọi thứ nhuộm một màu đỏ thẫm. Hoa hồng và hoa cẩm chướng cứ thế đan xen với tầng hương nền sâu lắng, tạo nên một vòm hương rực cháy và đầy sức sống. So với Opium hay Cinnabar thì em này bớt vẻ "disco" hơn, bớt u sầu hơn Ysatis nhưng lại mang hơi thở "dolce vita" hơn cả Coco. Nó gợi lên hình ảnh những vết ố đỏ trên ghế nhung cũ kỹ ở nhà hát opera, nơi mùi nước hoa nồng nàn hòa lẫn trong bầu không khí đặc trưng, hay một lễ hội Venice đầy bí ẩn, nơi con người ta hóa thân thành những mãnh thú đeo mặt nạ và sự hùng tráng của những giọng ca cao vút đồng lõa với những khao khát bí ẩn đó. Đây là một trong số ít những mùi hương truyền tải concept một cách gần như hoàn hảo.