Người dùng ẩn danh
Một ngày nắng hiếm hoi vào một buổi chiều thứ Ba đầu tháng Mười. Tui cứ thế đi lang thang vô định ở chợ Camden. Kiểu như đang có cả một khoảng thời gian để lãng phí ấy, vì vài tiếng nữa mới tới giờ hẹn với người yêu. Vừa đi vừa lạc lối một chút, tui vô tình lạc vào khu đồ vintage của khu chợ. Mùi hương ngọt ngào của shisha hòa quyện với mùi bụi bặm từ cuốn sách cũ "To The Lighthouse" của Woolf mà tui đang lật xem dở. Có 75p thôi, thôi kệ, tui chốt luôn. Rồi tui quay người lại và bắt gặp một chiếc váy flapper. Nó cũ lắm rồi, hạt cườm thì rơi rụng lung tung, màu sắc chắc hồi xưa là trắng ngà nhưng giờ đã ngả sang màu be vàng rồi. Thế mà tui cứ bị thu hút bởi nó ấy. Tui chưa từng biết bà cố của mình, nhưng tui đã thấy ảnh bà mặc một chiếc váy tương tự. Trong ảnh, bà đi cùng một người đàn ông rất đẹp trai và đầy cuốn hút. Tui chỉ biết chắc một điều, đó không phải là ông cố của tui. Tui cứ đứng ngẩn ngơ nhìn chiếc váy cũ kỹ nhưng từng một thời lộng lẫy đó, rồi lại nghĩ về người đàn ông trong ảnh. Không biết ông ấy là ai nhỉ? Tui chậm rãi đi bộ ra phía kênh đào. Trời đẹp thế này, cứ muốn đi mãi thôi. Chẳng hiểu sao tui lại lạc tới ga St. Pancras, nơi người yêu tui sắp từ Paris trở về. Tui mở túi xách, lấy chai Kate Moss Vintage ra, xịt lên cổ tay, đưa lên mũi ngửi rồi mỉm cười chờ đợi ở bảng thông báo chuyến bay đến.