Ruby Yên
John Varvatos mở đầu bằng sự ngọt ngào ấm áp của trái cây (mình thấy có ghi mận và mơ, nghe khá là khớp), sau đó các nốt hương này nhanh chóng lùi lại để nhường chỗ cho hoa cỏ. Chẳng mấy chốc, hương gỗ cũng góp mặt. Cái lúc mới xịt làm mình liên tưởng đến rượu vang tráng miệng, mình cực kỳ thích luôn, nhưng mà chỉ được một lúc thôi, vì sau khi hoa cỏ lên ngôi thì em nó lại trở nên giống kiểu nước hoa nữ tính điển hình, mà cái này thì mình chỉ dừng ở mức "thích" thôi. Mình thấy độ ngọt ở mức vừa phải, không quá gắt và cứ thoang thoảng nhẹ nhàng ở phía sau suốt cả quá trình. Mùi này rất hiện đại, có khi là quá hợp thời luôn nên cảm giác không có gì quá nổi bật. Nếu mà mình ngửi thấy em này từ 15 năm trước thì chắc là mình mê mệt rồi. Còn bây giờ, giữa một rừng các mùi fruity floral xịn xò khác, em này chưa đủ sức làm mình xuống tiền, dù giá có tốt đi nữa. May mà mình mua mẫu thử trước, chứ bình thường mấy chai full size giá rẻ là mình hay chốt đại luôn. Mình thấy đây là một mùi đi làm rất ổn, cơ mà ngặt nỗi là mình có làm văn phòng đâu. Về bản EDP: Mình dùng thì thấy không bám lâu lắm, nhưng mà đa số các mùi khác cũng vậy thôi. Hình như chỉ có mấy dòng kinh điển thôi mới trụ được lâu trên da mình. Từ lúc mới xịt đến lúc khô hẳn chỉ mất vài phút, thậm chí còn nhanh hơn cả thời gian mình viết cái review này nữa. Độ tỏa hương cũng không ấn tượng lắm. Nếu mà thấy bản Parfum với cái giá hời như mấy bạn may mắn kia thì chắc mình sẽ múc về để bổ sung vào bộ sưu tập thôi. Còn vụ so sánh với Coco Mademoiselle thì lâu lắm rồi mình chưa ngửi lại em đó, để mình kiếm mẫu thử rồi mới nhận xét được nha.