Tui đã tìm kiếm một mùi hoa mộc tê thật sự "ngon" từ lâu rồi, nên tất nhiên em Osmanthus Blossom của nhà Jo Malone nằm chễm chệ trong danh sách "phải thử" của tui. Mẫu thử vừa về tới tay, xịt phát đầu tiên là tui thấy hơi thất vọng rồi, mà càng ngửi thêm mấy lần nữa thì cái sự thất vọng đó nó còn tăng lên gấp bội luôn. Thật ra là do tui đang kỳ vọng tìm được một mùi mộc tê đúng nghĩa (kiểu ngọt thanh như mơ hay đào, hơi có chút phấn nhẹ), mà tui thì lại cực kỳ ghét mấy mùi kiểu nước (aquatic). Nên có lẽ ý kiến của tui cũng hơi bị phiến diện một chút ở điểm này.
Lúc mới xịt, mùi hương bùng lên tông cam chanh khá rõ (chủ yếu là bưởi với chanh), mùi hoa mộc tê thì có đó nhưng nó cứ kiểu bị loãng, cứ lẩn quẩn đâu đó ở phía sau thôi. Rồi dần dần, mấy nốt cam chanh tươi mát đó nhạt đi, thay vào đó là một tông mùi xanh xanh. Không hiểu sao tui lại cảm giác cả cái mùi này giống mùi lá mộc tê hơn là hoa mộc tê thực thụ. Càng ngửi tui càng thấy nó có chút gì đó hơi hướng "nước", dù tui ghét mùi aquatic nhưng cũng may là nó chỉ thoang thoảng thôi, lại còn được các nốt khác che bớt nên cũng không đến nỗi nào. Thậm chí cái sự tươi mát đó còn làm mùi hương cảm giác nhẹ nhàng, thoáng đãng, làm tui liên tưởng đến những buổi sáng sớm mùa xuân mát mẻ.
Đến cuối cùng, em Osmanthus Blossom này làm tui liên tưởng đến một phiên bản hoa cỏ kiểu con gái, rụt rè của Acqua di Gio, pha thêm chút gì đó của L'Eau d'Issey nhà Issey Miyake. Chốt lại là: quá nhiều mùi nước, quá ít mùi hoa mộc tê. Và cũng giống như hầu hết các mùi của nhà Jo Malone, em này bay mùi cũng nhanh lắm. Nếu mấy bà đang tìm một mùi mộc tê đậm đà, mọng nước và đúng chất hoa thì tui nghĩ em Jo Malone này không làm được đâu. Nhưng nếu mấy bà không thích kiểu mộc tê vàng óng, ngọt đào hay hơi phấn, mà lại thích kiểu mùi mộc tê mờ ảo, thoang thoảng và không ngại chút hơi hướng nước thì cứ thử xem sao nha.