Nguyên Tiến Hoàng
Theo hãng thì Jimmy Choo Fever có nốt đầu là mận đen, vải và bưởi; nốt giữa là hoa nhài, heliotrope và lan vanilla; còn nốt cuối là đậu tonka, đàn hương và benzoin. Lúc mới xịt lên da, tui thấy mùi hoa cỏ lên rõ lắm, cảm giác như hoa nhài chiếm ưu thế nhưng lại được bao quanh bởi mấy loại trái cây chín mọng. Nếu như bản Jimmy Choo EDP làm nổi bật mùi lê thì bản này là mận lên ngôi, tạo ra một sự ngọt ngào kiểu kem mịn và đầy quyến rũ, nhưng may là không bị nồng quá nhờ có thêm chút tươi mát từ trái cây. Nếu xịt kỹ một chút thì ban đầu sẽ thấy rõ cả mùi bưởi nữa. Hồi mới ra mắt, em này bị gắn mác là mùi "đại trà". Nhưng mà nói thật, hai nhà chế tác nước hoa này luôn biết cách đưa cái chất riêng của họ vào sản phẩm. Dù có những nốt hương tương tự như trong Poison của Dior, Lou Lou của Cacharel hay Senso của Emanuel Ungaro, nhưng nó vẫn có nét riêng. Mùi này không thay đổi quá nhiều theo thời gian, trên da tui thì mùi hoa cỏ bám khá lâu và dần chuyển sang tông ngọt nhẹ, mang lại cảm giác quyến rũ kiểu hổ phách - xạ hương. Dù thuộc nhóm hoa cỏ phương Đông nhưng tui cực kỳ thích cách em này được xây dựng để dùng được trong nhiều hoàn cảnh. Jimmy Choo Fever không hề nặng nề để dùng ban ngày, không gây khó chịu khi trời nóng, cũng chẳng phải chỉ dành riêng cho ban đêm. Mùi hương để lại vệt hương vừa phải nhưng cực kỳ cuốn hút, hợp với nhiều kiểu phụ nữ và mọi môi trường, lúc nào cũng toát lên vẻ quyến rũ. Đây cũng là một lựa chọn phong cách cho những chị em không thích kiểu mùi tươi mát hay xạ hương kiểu "vừa mới tắm xong". Về độ lưu hương thì tui thấy ổn, dù hơi tiếc là nếu được lâu hơn chút nữa thì tốt (trên da tui tầm 6 tiếng). Chai nước hoa thì đẹp xỉu, và đây là kiểu mùi cực kỳ "hút" đàn ông, nên nếu bà nào muốn đi mua để nhận được nhiều lời khen thì chốt ngay nhé.