Tui mới chuyển nhà được đúng một tuần, thực sự là một trải nghiệm cực kỳ đuối luôn. Nhìn đống thùng carton vẫn còn nằm ngổn ngang mà tui thấy nản, lại còn mất ngủ mấy hôm nay nên người cứ lờ đờ, chẳng muốn đi đâu cả. Thế mà sáng hôm nọ, tui quyết định đi dạo một chút. Ngay trước khi xỏ giày, tui có xịt thử chút Jessica McClintock. Thật ra hôm trước tui có dùng thử rồi nhưng lúc đó chưa ưng lắm. Tui thấy nốt hương đầu hơi gắt – chắc là do tui không hợp mùi húng tây – và cảm giác chuyển mùi cũng không được mượt. Nó cứ thật đến mức làm tui thấy như kiểu mình vừa vò nát một chiếc lá, cái vị xanh đắng ngắt cứ bám mãi trên đầu ngón tay vậy. Nhưng sáng hôm đó, khi đang ngắm biển, nghe tiếng chim hót và nhìn cây cối xanh mướt xung quanh, tui mới nhận ra không có mùi hương nào hợp hơn để đồng hành cùng mình lúc ấy.
Người ta hay nói Jessica McClintock là mùi hương của mùa xuân, kiểu hoàn hảo cho cô dâu mùa xuân ấy, và giờ thì tui hoàn toàn hiểu tại sao. Tui không còn thấy nốt đầu gắt nữa, ngược lại, cái vị đắng đó lại cực kỳ sảng khoái, kiểu như nó giúp mình đánh tan cái nóng ẩm của thời tiết vậy. Mùi này siêu thực luôn, tui cảm nhận rõ được hương hoa linh lan, cả lá và thân cây nữa, nhưng đồng thời nó vẫn mang lại một cảm giác ấm áp và đầy cảm hứng. Nó làm tui liên tưởng đến màu trắng, đến sương sớm, mưa xuân, đến những mảng xanh mướt mắt, tiếng dế kêu hay tiếng chim cúc cu. Giống như một tấm voan trắng mỏng manh, đầy vẻ đẹp thanh khiết đang ôm trọn lấy tui vậy. Tui mê em này thực sự.
Độ lưu hương cũng khá lâu nha, dù lúc đó tui có đổ mồ hôi khá nhiều nhưng mùi hương vẫn cứ bám trên da. Lúc về đến nhà, cảm giác như tui vừa mang cả thiên nhiên vào trong phòng vậy – kiểu như vừa mới nằm trên thảm cỏ, hái hoa cúc rồi ngửi hoa linh lan, rồi trở về với những cánh hoa và lá vẫn còn vương trên tóc ấy. Ở chỗ tui không bán chai này, nên tui thấy may mắn lắm khi săn được một chai cũ còn mới nguyên, mà giờ tui đang phải tìm mua thêm một chai nữa để dự phòng đây. Yêu đến mức đó luôn á!