Lucy Khánh Ly
Tui muốn bắt đầu bằng một quan điểm cá nhân là: với tui, nước hoa cũng giống như con người vậy đó. Mỗi người có một cách cảm nhận và phản ứng khác nhau, và mùi hương cũng thế. Dù có bảng thành phần rõ ràng đi nữa, thì ký ức và trải nghiệm cá nhân của mỗi người sẽ tạo nên những định kiến riêng về mùi hương đó. Có bao giờ mọi người ngửi một mùi mà thấy chẳng có gì đặc sắc, rồi tự dưng có ai đó nói nó giống cái này cái kia... và bùm... tự nhiên thấy đúng thật chưa? Nói chung là, tui luôn tìm thấy điểm cộng ở hầu hết mọi mùi hương mà tui ngửi. Không có nghĩa là tui muốn dùng nó mỗi ngày hay coi nó là bạn thân đâu, nhưng tui thường bị thu hút bởi những mùi hương gây tranh cãi – kiểu người ta hoặc là cực mê, hoặc là cực ghét ấy. Sự tranh cãi đó làm tui thấy tò mò, và tui cũng thấy con người cũng vậy. Đôi khi mình gặp phải mấy kiểu người khó ưa, dù mình có cố gắng cởi mở đến đâu thì cũng không thể chịu nổi họ. Tui nghĩ nhìn cách một người chơi với ai (và họ thích mùi gì) là biết được tính cách của họ rồi. Tui không phải chuyên gia gì đâu, nhưng tui biết rõ cái gì tui thích, cái gì tui mê và cái gì tui không chịu nổi... mà đôi khi sở thích này cũng thay đổi xoành xoạch nữa. Về chai nước hoa này, tui thấy buộc phải thử vì thấy nhiều review bảo nó "khác biệt" lắm, thậm chí nhiều người còn ghét nó... giống như chai Womanity mà tui cực kỳ mê vậy. Có người bảo nó nhạt nhẽo, tầm thường (điều mà chẳng ai nói về Womanity cả). Tui đã rất háo hức để ngửi cái mùi "nhựa" mà mọi người hay nhắc tới. Và đây là những gì tui cảm nhận được: Một mùi hoa tử đinh hương (Lilac) cực kỳ rõ rệt. (Tui không tin nổi luôn, dù trong bảng thành phần còn chẳng hề có nốt này!!). Sau vài giây, tui thấy thoang thoảng chút cam, nhưng tổng thể vẫn là mùi hoa tử đinh hương nồng nàn, phấn mịn... kiểu như khi bạn hít một hơi thật sâu ngay tại bụi hoa ấy. Tui lớn lên giữa những khóm hoa tử đinh hương vì đó là loài hoa mẹ tui thích nhất, nên tui biết rõ mùi của nó. Có ai giống tui không? Thú thật là tui hơi bất ngờ... vì tui đã mong chờ mùi nhựa đồ chơi hay mùi cam zesty, grenadine như lời đồn. Tiếc là, ký ức của tui về mùi này lại liên tưởng đến loại giấy vệ sinh màu sắc hồi cuối thập niên 70, đầu 80 ấy. Có ai còn nhớ loại đó không? Nói vậy không có nghĩa là tui không thích nha... tui có thích chứ. Nó không đến mức làm tui "phấn khích tột độ" hay làm tui choáng váng, nhưng nó không hề tệ. Nó cũng không hề có cảm giác quá trẻ con như mấy người kia nói đâu, chắc là do não tui lại đánh lừa tui rồi. Độ tỏa hương và độ lưu hương trên da tui thì ở mức trung bình thôi. Nhưng dù sao tui vẫn thấy vui vì đã thử... vì một cô gái thì làm gì có bao nhiêu "người bạn" là đủ đâu, đúng không?