Tự nhiên hôm nay mình lại muốn xịt em này. Mình đang dọn dẹp lại mấy chai nước hoa ít dùng, kiểu mấy chai mình không thích lắm hoặc thấy bình thường thôi. Hồi mấy năm trước mua đại em này, mình chẳng thấy gì cả, cảm giác nó cứ như mùi giấy ấy, nhưng vì cái chai với vỏ hộp xinh quá nên mình không nỡ bỏ. Lúc đó mình cũng chưa rành về nốt hương Iris lắm, dù đã có vài chai có nốt này như Prada Infusion d'Iris rồi, nhưng mình vẫn muốn tìm hiểu thêm.
Không biết là do thời gian trôi qua, do khứu giác mình nhạy hơn, hay là do mình đã bỏ thuốc lá nữa, mà hôm nay mình lại mê mẩn em này luôn! Mình thấy em này cực hợp với thời tiết mát mẻ, độ tỏa hương với độ lưu hương có vẻ cũng tốt hơn trước. Quan trọng nhất là mình không còn thấy nó là một mùi hoa đơn điệu nữa, mà là một mùi hương đa tầng, cực kỳ tinh tế. Nốt Iris hiện lên rất rõ với đủ mọi sắc thái: từ mùi rễ cây, mùi giấy, mùi cà rốt, đến mùi phấn, mùi hoa violet, và đôi khi có cả hiệu ứng kiểu xịt tóc nữa – mà mình mới biết đó thực ra là một đặc trưng của hoa diên vĩ đấy. Ngoài ra mình còn thấy thoang thoảng mùi hoa linh lan, chút tiêu hồng cho thêm chút cay nồng và sắc hồng, cùng với gỗ đàn hương. Mình không ngửi rõ mùi xạ hương, nhưng cảm giác nó giúp mọi thứ trở nên sạch sẽ hơn, chứ không hề bị kiểu xạ hương động vật đâu.
Giờ mình cứ muốn hít hà mãi cái cổ tay mình thôi, dù thực ra cũng không cần vì mùi hương cứ thoang thoảng quanh mình rồi. Từ một chai nước hoa khiến mình thấy mông lung, Iris des Champs đã trở thành "chân ái" chỉ sau một ngày – cộng thêm vài năm chờ đợi. Đúng là nghệ thuật nước hoa Pháp kiểu cổ điển, mình thật sự hạnh phúc vì đã tìm lại được em nó.