Tui đã từng không ngửi thấy gì mấy với em Amber Woman này luôn. Nghe người ta giới thiệu rồi tui cũng "blind buy" luôn vì thấy rẻ mà cái chai nhìn cưng xỉu! Nhưng mà xịt lên da mãi chả thấy mùi gì cả. Tối qua, định bụng xịt nốt lần cuối rồi đem cho luôn, ai dè nó "tỉnh giấc" thiệt, mà trời ơi nó đẹp gì đâu! Nghe bảo đây là "dạng hổ phách thuần khiết nhất" làm tui tò mò muốn chết. Làm gì có chuyện đó? Với tui, hổ phách là một hợp chất tổng hợp, kiểu như ngành âm nhạc vậy đó, ai rồi cũng sẽ làm một album Giáng sinh thôi, mỗi người một kiểu trên cùng một giai điệu. Vậy nên cái gọi là "hổ phách thuần khiết nhất" thực ra là gì thì chẳng ai biết được.
Với tui, khi xịt em này vào ban đêm, nó tỏa ra mùi như một nén nhang đang cháy âm ỉ. Cái mùi nhang huyền thoại ấy, kiểu mùi hương đại trà mà cứ tầm 20 năm là lại thấy xuất hiện lại. Dù bạn có mua mấy loại nhang ở tiệm đồ hippie thì nghe cũng na ná nhau thôi, kiểu mùi xạ hương, gỗ và thảo mộc ấy. Nhưng tui lại thấy rất dễ chịu, giống như cảm giác tin tưởng vào hương vị của một chiếc Big Mac vậy, dù ở đâu hay lúc nào thì nó vẫn thế. Còn ban ngày, em này thiên về tông aldehyde nhiều hơn, rõ mùi gỗ đàn hương và xạ hương olibanum. Tui cực thích sự biến chuyển của em nó suốt cả ngày, cứ như nước hoa biết tự điều chỉnh độ đậm nhạt như cái núm vặn đèn vậy đó.
Mùi hoa loa kèn và hoa hồng thì chỉ thoang thoảng như một lời thì thầm đầy bụi bặm, mấy nốt cam mandarin hay lý chua đỏ cũng vậy. Tui còn cảm nhận được một chút gì đó giống như mùi da lộn, không biết là do khứu giác hay do cảm xúc nữa, nhưng nó mang lại một sự mềm mại, tự nhiên như chất liệu da vậy. Nếu xét về một mùi hổ phách thuần túy thì tùy mỗi người cảm nhận thôi. Riêng tui thì thấy đây là một sự bổ sung ấm áp, mềm mại, thiên về gỗ chứ không hề bị phấn, cực hợp cho mùa thu đông. Giá thì quá hời, lại còn dễ dùng, đúng chuẩn là lựa chọn tuyệt vời cho mấy bà mới tập chơi dòng hổ phách hay phương Đông. Và nếu bạn may mắn bắt được cái nốt hương nhang đó, thì chúc mừng nha, bạn vừa chạm tay vào thiên đường rồi đó!