Người dùng ẩn danh
Em này kiểu ấm áp, sang chảnh, đúng kiểu mấy quý cô đeo trang sức lồng lộn, đeo găng tay, đánh son đỏ rồi khoác áo lông ấy. Tui thấy mùi này hơi "dừ", nhưng mà vẫn xịt được nếu mấy bà chịu được mấy mùi đậm. Vì nốt Aldehydes ở đây cực mạnh, kiểu nồng nàn như rượu xuyên suốt, còn xạ hương civet thì đậm chất động vật, nhưng mà là kiểu cuốn hút, không hề che giấu luôn. Điểm tui mê nhất ở Clandestine là mùi mận cực kỳ đậm đà, nhưng không bị u tối hay nặng nề như Poison. Nhờ có mật ong với dứa nên nó có độ ngọt dễ chịu, thậm chí là êm ái nữa. Chứ như Poison thì kiểu "ma mị" như ma cà rồng, cảm giác như sắp bị "cắn" tới nơi rồi ấy! Lúc mới xịt thì mùi Aldehydes với phấn bay lên, ai không quen thì hơi choáng tí. Nhưng may là cái "cơn bão" phấn này tan nhanh lắm. Xịt em này xong cảm giác như xuyên không về những năm 80, cái thời mà sự sang trọng là phải thật lộng lẫy, không có kiểu tối giản đâu. Xong rồi sau lớp phấn là đến "biệt đội" mùi hương nặng đô: hoa huệ, cẩm chướng, hồng Damask, nhài, ngọc lan tây, diên vĩ với hoa heliotrope. Mấy em này chiếm spotlight hoàn toàn luôn, hòa quyện vào nhau mượt mà, tạo nên một tổng thể vừa táo bạo vừa lạ lẫm. Nốt hoắc hương thì mượt dã man, mấy cái mùi hắc hay mùi thuốc kiểu khó chịu bị triệt tiêu hết, chỉ còn lại sự sang trọng, đi kèm với nhựa benzoin và hổ phách. May là mùi vanilla với xạ hương chỉ thoang thoảng thôi, mũi tui gần như không nhận ra, nhưng mà chúng nó đóng vai trò làm nền cực kỳ chất lượng. Còn cái chút cay nồng tui cảm nhận được là nhờ hoa cẩm chướng cực đậm và hoa cúc vạn thọ. Mùi cúc vạn thọ này tui gặp nhiều trong mấy chai "ruột" như Ralph Laurens Safari, Halston Woman hay Van Cleef & Arpels EDT. Bởi vậy nên tui nhận ra ngay cái sự cay nồng, thơm ngát kiểu thảo mộc cực phẩm trong chai này.




































