Jimmy Đức Hồ
Tui săn mãi mới được một chai sau bao lần hết hàng, mà hình như là hết luôn thật rồi ấy! Tui có cảm giác Guerlain sẽ không bao giờ ra lại bản này đâu, nhìn mấy dòng vanilla khác của Shalimar hay LPRN là biết. Tui cực kỳ may mắn khi vô tình thấy em nó ở boutique Guerlain địa phương. Thú thật là trước đó tui còn chẳng biết đến sự tồn tại của em này vì Shalimar vốn không nằm trong "radar" của tui. Cho đến khi tui thấy cái sticker hình con dơi đập vào mắt, tò mò quá nên mới hỏi, ai dè chị quản lý bảo đây là bản giới hạn và cả bang này chỉ còn đúng một chai duy nhất thôi. Nói thật là lúc đầu tui không "yêu" ngay đâu, vì lúc đó tui đang đeo khẩu trang với lại nãy giờ test quá trời mùi khác rồi nên mũi bị "lì" luôn. Nhưng hôm sau tui lại phải quay lại, vì có cái gì đó cứ thôi thúc tui ấy. Tui xịt thử một nhát lên cổ tay với một nhát lên giấy, rồi quyết định đi bộ về nhà vì trời đang đẹp. Vừa đi vừa hít hà cái mùi hương thoang thoảng từ cổ tay mà tui dần dần bị "gục ngã". Giây phút đó tui biết ngay là em này phải thuộc về mình! Với tui, lúc mới xịt sẽ thấy sự thanh tao của vỏ chanh, mùi bột bánh mì nhào tay (kiểu giống Cuir Beluga ấy) và cả một đống vanilla nguyên chất. Nó giống như một món tráng miệng cao cấp dành riêng cho giới quý tộc thế kỷ 19 vậy, nguyên liệu chắc chắn phải là loại xịn nhất rồi. Mùi có chút hơi nồng kiểu rượu, thêm chút citrus nhẹ nhàng nhưng không phải kiểu citrus sảng khoái của mùa hè đâu, mà nó trầm và dịu hơn, kiểu như phần trắng của vỏ chanh nhưng không hề bị đắng... thực sự là cực phẩm luôn. Vị vanilla trong này giống SDV với CB, kiểu như hội tụ được tinh hoa của cả hai mà giá lại hời hơn nhiều. Chất lượng không những được giữ vững mà còn được nâng cấp lên một tầm cao mới nhờ cái gì đó rất đặc biệt. Đây là lần đầu tui dùng dòng Shalimar và tui nghĩ mình đã chọn được em đỉnh nhất rồi... Chắc chắn tui phải săn thêm chai dự phòng thôi, vì chưa bao giờ tui ngửi thấy mùi nào giống thế này cả. Nói hơi quá nhưng tui nghĩ mình đã tìm thấy "chân ái" vanilla rồi, từ nay khỏi cần tìm kiếm gì nữa! Thề là tui cũng chẳng biết khi nào mới dám xịt em này nữa, vì biết là sau này sẽ khó tìm cực kỳ. Mỗi lần xịt là một lần đau lòng, nên chắc tui phải nâng niu em nó như báu vật vậy. Chắc tui sẽ cất kỹ, không bao giờ để em nó tiếp xúc với ánh sáng, nhiệt độ hay độ ẩm luôn, sợ nó biến chất thì tui xót chết mất 😭