Ivy Phương Đoàn
Nói thật là mình chưa bao giờ có thói quen mua dự trữ cả, vì mình thường chỉ chạy theo trend thôi, và nước hoa càng cũ thì giá càng rẻ - thường là vậy (!). Nhưng từ khi biết đến dòng Mon By Guerlain... mình kiểu phải mua dự trữ, rồi lại dự trữ, rồi lại dự trữ thêm nữa. Cảm giác mình như con sóc đang tích trữ hạt dẻ để chuẩn bị cho một mùa đông dài và lạnh giá vậy. Haha. Mình KHÔNG BAO GIỜ muốn mùi hương này biến mất khỏi cuộc đời mình. Mình cực kỳ sợ họ sẽ cướp mất nó như cái cách mà một mùi hương mang phong cách riêng trước đây của mình bị hãng khai tử, rồi thay đổi công thức, xong rồi tung ra bản mới mà mình chẳng thấy khác biệt gì cả. Nhớ hồi đó khi cô nhân viên xịt bản mới lên mình, mình đã nhìn cô ấy với ánh mắt khinh bỉ rồi lùi lại một bước dài như thể vừa bị tát vậy, vì nó KHÁC biệt đến mức đó luôn. Mình vẫn luôn tiếc nuối mùi hương cũ đó mỗi khi nhìn vào chỗ trống trên bàn trang điểm. Chuyện đó KHÔNG THỂ xảy ra với em này được! Mình không chấp nhận thế giới đó đâu. Lol. Mà họ khai tử mấy dòng MG như không có gì vậy. Floralle mất rồi, rồi Exclusif, EdT, Bloom of Rose EdT... chắc còn vài mùi nữa nữa, cầu mong họ sớm quay lại trong dòng Legendaires (hình như gọi thế nhỉ? Cái dòng chai hình trái tim ngược ấy?). Nhưng mà, nếu có phải, hãy chôn mình cùng với một chai nước hoa này nhé. Haha. Mùi này sang trọng, đẳng cấp và cực kỳ độc đáo, nhưng cái sự 'độc' này không bị kiểu 'tôi không giống những cô gái khác' hay cố tỏ ra khác biệt đâu. Nó cực kỳ nữ tính và xinh đẹp. Nó khiến mình cảm thấy mình là người phụ nữ mà mình luôn muốn trở thành. Mình rất thích cách Jeremy gọi đây là 'mùi của một người vợ'. Chẳng phải đó là lời khen cao quý nhất từ một người đàn ông sao? Haha. Dù ý anh ấy là gì đi nữa, mình nghĩ mỗi người vợ đều có mùi khác nhau, nhưng chắc ý anh ấy là trong tưởng tượng của anh ấy, người vợ sẽ thơm như MG vậy. Điều đó thật tuyệt vì chẳng ai muốn mình có mùi như 'em gái mưa' cả. LOL. Giờ mình có nhiều nước hoa đến mức chồng mình đã thôi không buồn nhớ tên chúng từ lâu lắm rồi, mà thế cũng tốt, vì nếu anh ấy biết tên thì có khi lại nhìn vào giá tiền mất. May mà Guerlain hơi sang chảnh so với gu của anh ấy nên anh ấy chẳng biết gì cả, dù mình đã mua tận 4 chai MG và 2 chai dự trữ rồi. Nhưng mỗi khi mình xịt em này, anh ấy lại bảo: 'Ồ! Hôm nay em dùng mùi anh thích nhất à! Lại đây với anh...' Thế nên dù không quan tâm đến thương hiệu, anh ấy chắc chắn mê cái mùi mà hãng tạo ra, vì anh ấy cứ lao vào cổ mình suốt thôi. Mình sẽ xịt em này mọi lúc mọi nơi trong suốt phần đời còn lại. Nếu phải chọn duy nhất một mùi hương để dùng cả đời... thì chắc chắn là em này, không cần bàn cãi. Mình đã xịt và sưu tầm nước hoa từ hồi cấp hai, hồi teen còn làm việc ở cửa hàng nước hoa nữa. Mình nhớ năm 2005, có một cô khách vào cửa hàng, và mình chỉ làm việc này đúng một lần trong đời thôi (vì ở chỗ mình nói 'bạn thơm quá' với người lạ nghe hơi kỳ), mình đã hỏi cô ấy dùng nước hoa gì. Đó là Sunflowers của EA. Thế là mình tranh thủ giờ nghỉ trưa chạy đi mua ngay một chai, rồi xin làm việc ở đó luôn. Từ đó đến nay mình chưa bao giờ ngừng sưu tầm. Và em này chính là một 'siêu phẩm' toàn diện, dùng cho bất cứ dịp nào cũng đều cực phẩm: đi làm, đi học, hẹn hò, ở nhà, hay thậm chí là đi club hay đi club sang chảnh cũng đều ổn. Đúng là một kiệt tác. Một phiên bản 'Jicky (với đôi cánh oải hương)' của thế hệ chúng mình.






























