Lúc đầu mình thấy hơi bị rối và có chút "dội" vì cái sự kết hợp lạ lùng, hơi chua giữa quế và cam bergamot... nhưng mà trời ơi, chỉ vài phút sau thôi là mình đã hiểu được cái sự giao thoa văn hóa này, cách chúng hòa quyện để tạo nên một tác phẩm nghệ thuật mới mẻ như thế nào. Trong khoảng nửa tiếng đến một tiếng đầu, mùi hương có vẻ hơi mỏng, đôi khi còn thấy cả chút hương cỏ, cảm giác tự nhiên một cách bất ngờ luôn.
Các nốt hương giữa như gỗ tuyết tùng và hoắc hương gần như là chân ái của mình, chúng làm cho mùi hương trở nên kích thích, dày dặn, mượt mà và có chiều sâu, mang hơi hướng đất ẩm. À, nhưng mà cả nốt hoa diên vĩ thanh tao, cao quý lẫn hương chocolate trắng thượng hạng kiểu Bỉ hay Thụy Sĩ nữa, làm mình chẳng biết phải chọn cái nào là thích nhất luôn.
Chocolate trắng ở đây đúng kiểu một lớp ganache luôn ấy – kiểu như một lớp sốt chocolate mỏng, không quá ngọt, không phải dạng siro mà thiên về vị cacao nguyên bản hơn. Nó giống như một món trang trí tinh tế trên đĩa tráng miệng, ẩn sau vẻ đẹp bên ngoài là một hương vị mượt mà, thanh tao giúp nâng tầm cả món ăn. Ở đây cũng vậy, bạn sẽ không thấy kiểu "mùi chocolate" nồng nặc đâu, mà chỉ cảm nhận được một lớp màn mỏng manh, một sắc thái cực kỳ tinh tế len lỏi giữa các tầng hương, làm thay đổi cả tổng thể nhưng không hề lấn át hay bị thô đâu.
Hổ phách thì có độ sánh, đôi khi hơi sắc, kết hợp với hoắc hương giúp mùi hương này luôn giữ được nét cay nồng đặc trưng. Xạ hương trắng thì hơi "nhút nhát", khó nhận ra lắm. Còn vanilla thì đôi khi hơi đơn điệu một chút nhưng tuyệt đối không hề có cảm giác nhân tạo. Hôm nay mình đã tận hưởng mùi hương này suốt nhiều giờ liền. Dù mình cực kỳ mê dòng hương gỗ phương Đông, nhưng đôi khi chúng vẫn chưa làm mình thỏa mãn hoàn toàn, còn em này thì thực sự vượt ngoài mong đợi của mình luôn.