Emma Trinh
Idylle đúng là minh chứng cho việc tụi mình nhất định phải thử lại những mùi hương mà hồi trước từng không thích. mình nhớ hồi nó mới ra, mình còn kiểu tự cao, đi ngang qua nó ở House Of Fraser rồi nhún vai bỏ đi luôn. Giờ ngồi xịt cái mẫu thử này mà cứ tự hỏi tại sao, tại sao, TẠI SAO hồi đó mình không mua nó sớm hơn, vì nó thực sự quá đẹp. Ngay cả fan của Guerlain cũng đánh giá thấp em này. Về Thierry Wasser, trước đây mình cứ nghĩ ông ấy chỉ là một nhà quản lý giỏi của nhà mốt chứ không phải một nhà chế tác nước hoa xuất sắc. Thấy hơi ngại luôn á, vì gần đây em Flora Rosa Allegoria của ổng cũng làm mình bất ngờ không kém. Đằng sau sự đơn giản trong cách phối hương – kiểu như mình vừa ngửi thấy vài nốt là muốn kết luận ngay – thì thực ra có một điều gì đó cực kỳ thú vị đang diễn ra sau đó. Wasser biết cách kéo dài từng nốt hương tưởng chừng như thanh thoát đó. Ban đầu chúng như những nốt cao soprano, nhưng rồi đột nhiên chuyển thành cả một dàn hợp xướng alto đầy đặn, và thực sự thì ông ấy làm dòng hoa tươi mát không ai bằng. Một mùi hương cực kỳ quý phái. Trên người mình, nó không giống mấy mùi của Rodriguez mà giống Bond 9 Madison Square Park hơn.