Anna Thanh Trần
Chính là em này luôn, chai nước hoa đã khiến tui yêu Shalimar và yêu luôn cả nốt cam chanh - thứ mà bình thường tui cực kỳ ghét trong nước hoa. Không hiểu sao em nó lại có thể vừa sang chảnh, thanh lịch, chuyên nghiệp, mà lại vừa vui tươi, thỏa mãn được cái sự "nghiện" ngọt và gu gourmand của tui đến thế. Mở đầu là một chút cam chanh nhẹ nhàng, thanh thoát, kiểu không hề chua hay quá tươi mát đâu. Nó giống như một ly nước chanh limeade được pha chế cực kỳ cân bằng, không quá ngọt cũng chẳng bị chua gắt, nghe thôi đã thấy thèm rồi. Sau đó là sự xuất hiện của các nốt hoa cực kỳ xinh xắn nhưng vẫn rất tinh tế, chủ yếu là hoa diên vĩ, và tất nhiên không thể thiếu "vũ khí bí mật" là một lượng lớn vanilla đặc trưng của nhà Guerlain - thứ mà tui thấy cực kỳ lôi cuốn. Theo ý kiến cá nhân tui thì vanilla của Guerlain đúng là "vô đối" trong giới nước hoa luôn. Tổng thể mùi hương này làm tui liên tưởng đến một chiếc bánh pie chanh được đánh bông lên mềm mịn như một đám mây vậy. Đỉnh thực sự! Tui thấy may mắn vì cú "blind buy" ngẫu hứng này quá. Chẳng hiểu sao lúc đó tui lại quyết định mua em này dù nó khác xa bản gốc Shalimar, nhưng giờ nó đã ngừng sản xuất rồi nên tui sẽ nâng niu em nó thật kỹ. Cho ai thắc mắc thì đúng là em này có DNA của Shalimar, nhưng kiểu như là "họ hàng xa" thôi ấy. Nó không hề có mùi da thuộc hay mùi động vật hay cảm giác nặng nề như bản gốc. (À, tui cũng thích Shalimar bản gốc lắm, nhưng tui thiên về mấy bản flanker tập trung vào vanilla hơn như Souffle Intense hay Eau de Shalimar, vì tụi nó hiện đại và hợp gu tui hơn.)