Chamade Guerlain (chai Bee, bản EDT 2019, tầm 55 USD)
Tui không thể tin được là một mùi hương đẹp đến thế này lại tồn tại từ tận năm 1969. Nghe cứ như không có thật ấy. Đây là kiểu mùi hoa cỏ xanh mướt pha chút hổ phách, cực kỳ độc bản trong dòng này luôn. Đúng là có tuổi thật, nhưng không hề bị "già" nha.
Mở đầu là một lớp sương mờ của Galbanum. Nghe quen lắm, kiểu hơi giống Heure Exquise của Goutal. Phần gỗ đàn hương ở tầng cuối cũng có nét tương tự. Một bó hoa mềm mại hiện lên, cảm giác như tui đang ngửi một bát cánh hoa tươi rói vậy, cực kỳ sạch sẽ và ngọt ngào kiểu hoa cỏ, mà lạ là không thấy có mùi xạ hương đâu cả.
Sau khoảng một tiếng, Chamade chuyển sang mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ quyện với hổ phách ngọt ngào. Trên da tui thì nhanh lắm, mấy cái tông xanh lúc đầu bay đi hết, chỉ còn lại hương hoa vương vấn. Kết quả là một sự kết hợp giữa đàn hương ngọt, cánh hoa và hổ phách.
Tui cực thích bản EDT này, chắc do nó nhẹ nhàng nên có thể xịt hàng ngày được luôn. Nó không bị quá nồng mùi hổ phách đâu, nhờ có đàn hương nhẹ nhàng "cứu" lại đó. Mùi này sang trọng và ấm áp lắm, kiểu như cảm giác ngồi trên ghế công viên vào một buổi hoàng hôn mùa xuân những năm 1970 vậy. Nếu tìm mua thì nên săn Chamade cùng với mấy mùi hoa cỏ có Galbanum khác nha. Không hiểu sao nó nhẹ thế mà vẫn gói trọn được vẻ đẹp của hổ phách và hoa cỏ đỉnh đến vậy. 9/10.
(Cập nhật 1: Cùng ngày)
Khi mùi hương lắng xuống sâu hơn, nó làm tui nhớ đến Bois des Iles của Chanel – kiểu gỗ đàn hương hổ phách pha chút hoa indolic nhẹ. Nhưng mà Chamade vẫn nhẹ hơn Bois des Iles nha. Độ lưu hương tầm 6 tiếng.
(Cập nhật 2: Ngày 4/12/2024)
Sau khi nghiện Chamade, tui lại muốn nó có thêm chút hổ phách (ngọt hơn tí nữa). Thế là tui tìm ra bản EDP 2011 (chai falcon vàng có thể refill), bản này ngọt hơn, nồng nàn và đậm mùi hổ phách hơn hẳn. Tui cực kỳ thích Chamade, L'heure Bleue và thỉnh thoảng lại nhớ đến cả Mitsouko nữa.
(Cập nhật 3: Ngày 18/4/2025)
Nghĩ về bản Parfum de Toilette (tầm 1985-1990). Tui mới tậu thêm chai này từ một người bạn, giá có 30 USD thôi. Đây là chai thứ 3 của tui rồi, dù là nồng độ hay năm sản xuất khác nhau. Mỗi phiên bản có vẻ hơi khác một chút. Tui tin chắc là dù phiên bản nào thì Chamade vẫn giữ được cái "hồn" cốt lõi của nó. Nó luôn khiến tui thấy hạnh phúc, như đang đi dạo giữa thiên nhiên đầy hoa và hổ phách vậy.
Bản PdT này phát triển chậm lắm, từng lớp hương mở ra như kiểu mở một tấm rèm Coromandel vậy, rất kiểu Pháp và sang trọng. Nó là sự giao thoa giữa sự sạch sẽ, tươi mát và Galbanum xanh. Mùi quả lý chua không bị gắt, cũng không quá nồng mùi cánh hoa tươi. Nó làm tui liên tưởng đến mấy dòng Eau de Cologne của Santa Maria Novella cùng thời đó. Một mùi hoa phủ lên lớp bột benzoin và hổ phách sạch sẽ... ấm áp cực kỳ. Tầng hương cuối có benzoin và nhựa cây ngọt hơn, lượng hổ phách cũng nhiều hơn chai Bee 2017 của tui, nhưng vẫn giữ được độ trong trẻo. Đó là lý do tui nói dù bản nào thì cái "thông điệp" vẫn vậy.
Tui thực sự muốn mang chai này cho bất kỳ ai thích Chamade. Nó mang lại cảm giác bình yên như đang ngồi ngoài ban công và tìm thấy sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Nếu chai Bee là nhẹ nhàng, thì bản PdT này chính là khoảnh khắc "giờ vàng" đầu tiên của buổi chiều. Còn bản EDP (falcon refill) cuối những năm 2000 thì lại là "giờ vàng" đậm nét hơn, ngọt nhất và mang đậm chất Pháp nhất.
Khó tả lắm... cảm giác khi xịt Chamade nó khác hẳn với Mitsouko, L'heure Bleue hay Shalimar. Nếu mấy mùi kia là một kiểu, thì Chamade chính là Sự Ấm Áp và Hạnh Phúc. Nó giống như khi mình viết một dòng chúc "Mọi điều tốt lành và hạnh phúc" lên tường Facebook của ai đó một cách chân thành nhất, hay giống như khi mình ngồi nghe điện thoại chia sẻ với một người bạn đang cần mình. Hay như một bữa cơm ngon bên cha mẹ với những câu chuyện vui vẻ. Nó là kiểu ấm áp đó. Giống như nhạc của Norah Jones hay Colbie Caillat vậy. Xịt Chamade vào, tui thấy mình như có một người bạn đồng hành. Thế thôi.
(Cập nhật 4: Ngày 27/6/2025)
Nghĩ cũng buồn cười, tui lại quay lại đây để viết tiếp. Sau khi xịt Chamade lần thứ 2 trong 2 tháng qua, tui thấy mọi cảm nhận trước đó vẫn đúng. Cái sự chua nhẹ của nhựa cây quyện với lớp bột benzoin ngọt ngào, đắm chìm trong hoa nhài... trời ơi. Chamade chưa bao giờ làm tui thất vọng về mặt cảm xúc.