Người dùng ẩn danh
Màu nước hoa hổ phách, cái chai cầm nặng tay như mấy món đồ trang trí thập niên 40 ấy, cộng thêm cái mùi cay nồng, tối màu này làm tui liên tưởng ngay đến hình ảnh một người phụ nữ cực kỳ quyến rũ nhưng cũng đầy quyền lực trong bộ chân váy bút chì và sơ mi trắng. Kiểu như cô ấy vừa mới sửa soạn xong sau một đêm nồng cháy, mùi của người tình vẫn còn vương trên da thịt và hòa quyện hoàn hảo với mùi cơ thể của chính cô ấy vậy. Cái bên Turin-Sanchez Perfume Guide nói chuẩn không cần chỉnh luôn, họ ví mùi này giống như "hơi thở buổi sáng" của người yêu mình – có chút nồng, ấm áp, và cực kỳ thân mật. Nó gợi lên sự gắn kết giữa hai người yêu nhau sâu đậm, đến mức từng tấc da thịt đều trở nên thân thuộc vô cùng. Nhưng mà cái thiết kế chai kiểu Art-Deco mới kể trọn vẹn câu chuyện về người phụ nữ này. Đó là một người phụ nữ độc lập, tự tin với sự quyến rũ của mình cả ở nơi làm việc lẫn khi ở nhà. Nhìn tông màu nâu chocolate, vàng và trắng này, tui lại nhớ đến bộ suit Gucci kinh điển thập niên 70. Một người phụ nữ bước đi trên đường phố Florence, từ nhà chồng thẳng tiến đến phòng họp và chốt luôn một hợp đồng 10 triệu đô. Mở đầu là hương hoa cam kiểu Ý đặc trưng, chút hương hoa duy nhất trước khi nhường chỗ cho tầng hương trung tâm đầy gia vị, rồi dần dần chuyển sang mùi da thuộc và xạ hương cực kỳ quyến rũ. Sự chuyển mùi này mượt mà như một bản nhạc piano hay như vệt lướt của một chiếc khăn lụa thơm ngát vậy. Đỉnh thực sự!