Tối. Liều lĩnh. Khiêu khích. Da thuộc. Ướt át. Khói. Xa hoa. Thông minh. Đỏ. Đen.
Đây là kiểu mùi hương chẳng giấu giếm gì cả. Một tinh thần bất cần, chẳng màng đến ngày mai hay thậm chí là hôm nay. Với gương mặt trắng bệch, đôi môi đỏ mọng và bộ váy bohemian rộng thùng thình, nó như tan chảy trên da rồi lại trỗi dậy bất cứ khi nào nó muốn. Bạn không thể kiểm soát, mà nó cũng chẳng cần bạn giúp. Đây không phải là một địa điểm, mà là một "người trình diễn" – chính là linh hồn của nghệ thuật. Mình tin chắc Edith Piaf hay Liza Minelli sẽ xịt em này. Nó cực kỳ lập dị, hung hăng, ồn ào nhưng lại có mùi hoa hồng rất, rất tuyệt. Là hoa hồng Bulgaria chính hiệu, mình ngửi thấy rõ luôn. Một mùi hồng bạo liệt, sắc sảo, vừa bụi bặm, vừa gợi cảm, lại vừa u sầu, bi kịch... nhưng vẫn đẹp đến nao lòng.
Một mùi hương cực kỳ "edge". Như kiểu đang phả khói thuốc vào mặt mình rồi hát: "Non, rien de rien / Non, je ne regrette rien..." (Không, chẳng có gì cả / Tôi chẳng hối tiếc điều gì...). Đúng, đó chính là Cabaret. Rất độc bản. Không dễ để thích, không dễ để yêu, cũng chẳng dễ để dùng. Giống như chính người nghệ sĩ Cabaret vậy, một tâm hồn nghệ sĩ thực thụ, phức tạp và đầy cái tôi. Nhiều người hỏi mình: "Sao lại dùng mùi này? Nghe buồn thế?" Ừ, buồn thật, nhưng mình thích thế. Mình chấp nhận được. Nói thẳng ra nhé, đây không phải mùi dành cho mấy kiểu "hippie" lạc quan tếu hay mấy người học thuật giả tạo... vì đây là mùi hương của sự thật.
Nốt đầu: hoa hồng, linh lan, mẫu đơn (mình còn ngửi thấy cả cam chanh và da thuộc nữa). Mở đầu cực kỳ mạnh mẽ. Nó như đang tuyên bố ngay lập tức: "Ta là sự thật hiện hữu, những kẻ yếu đuối không có cửa ở đây". Cứ tưởng tượng ba loài hoa quyền lực này đặt trong bình trên bàn nhà bạn mà xem, chúng sẽ lấp đầy cả không gian bằng sự uy quyền của mình. Đó là cách Cabaret mở màn – đầy kiêu kỳ, thậm chí có chút gây choáng ngợp, đến mức có người sẽ thấy hơi khó chịu. Nó có sự quyến rũ đầy nổi loạn và ngạo mạn. Nốt cam chanh và da thuộc hòa quyện hoàn hảo với "ba mụ phù thủy" hoa cỏ cứng đầu này, như đang thách thức xem bạn có dám bước chân vào "vũ trường" Cabaret này không. Nếu không chịu nổi cú mở đầu này thì thôi, quay xe đi cho nhanh.
Cabaret có chất lượng tinh xảo, ngang ngửa, thậm chí vượt qua cả những dòng nước hoa xa xỉ trên 100$. Bởi vì đây là nghệ thuật nước hoa thực thụ, trong khi đa số những dòng khác thì không. Nó có sức hút đầy suy đồi và nghệ thuật, lúc bảo bạn đến, lúc lại bảo bạn đi, thách thức mọi suy nghĩ và làm rung chuyển con người bạn. Đó chính là giá trị của nó: thử thách bản lĩnh của người dùng. Nó đậm chất gỗ và cực kỳ bướng bỉnh.
Nốt giữa: Trầm hương, violet, lan xanh. Hoa lan xanh (Vanda coerulea) cực kỳ bí ẩn, như thể có thể chữa lành cả sự mù lòa vậy. Không phải trùng hợp đâu, vì Cabaret là mùi hương của sự thật, và nó còn giúp chống lão hóa da nữa. Qua làn khói trầm hương, hoa violet len lỏi vào để mang đến sự u sầu, mịn màng như phấn. Violet ở đây ngọt, tươi và thanh tao với chút hương xanh và gỗ. Như là đang dặm lại lớp phấn trắng lên gương mặt ấy.
Lớp nền chính là sự pha trộn của: hoắc hương, trúc đào, đàn hương Ấn Độ, hổ phách và xạ hương. Vẫn cứ là thô lỗ, ngạo mạn, tối tăm, đầy sức hút và nguy hiểm. Một khi đã dấn thân vào thì không có đường lui đâu. Bạn sẽ quay lại, hoặc chạy trốn thật nhanh, hoặc ở lại thật lâu... tùy vào tâm trạng của "người nghệ sĩ" Cabaret này.
(Chai nước hoa rất đẹp. Được thiết kế bởi bậc thầy Thierry Lecoule – người từng làm cho YSL, Dior, Versace, Baccarat... Một huyền thoại nghệ thuật thực sự. Mọi người nên tìm xem các tác phẩm của ông ấy nhé. Hãy dành sự tôn trọng cho tài năng đó.)