Oanh Mi Thu Thái
Nhớ Annick Goutal (AG) quá đi mất. Tui đã từng coi thường nhà này, từng thấy cái phong cách nước hoa nhẹ nhàng, kín đáo của hãng có chút phiền phức. Giờ khi hãng không còn như xưa, tui lại thấy nhớ cái gu thẩm mỹ đó, nhớ cả cái thời giá cả còn dễ tiếp cận nữa. Tui hối hận vì đã lỡ bán mất chai Les Nuits d'Hadrien rồi. Cảm giác như AG từng là cánh cửa đầu tiên đưa tui bước chân vào thế giới niche một cách gần gũi, vậy mà giờ đây hãng cũng trở nên xa xỉ và khó chạm tới như bao nhà khác. Nhớ hãng thật sự. Đây là lần đầu tui dùng thử Vanille Exquise, dù em nó đã ra mắt được 15 năm rồi. Xịt em này lên mà tui cứ như được sống lại những ngày xưa cũ, vì mùi hương này đậm chất "Annick Goutal" đến mức làm tui mỉm cười. Nó cực kỳ tĩnh lặng, tiết chế, không quá lố cũng chẳng quá nhạt, kiểu chuẩn mực và chỉn chu lắm luôn. Đây không phải kiểu vanilla bánh cupcake lòe loẹt, cũng chẳng phải kiểu vanilla khói oud kiểu hipster đâu. Em này được làm cực kỳ đúng điệu, mang phong cách unisex hoàn toàn và có thể dùng ở bất cứ đâu. Tui thích em này vì mùi hương có sự biến chuyển khá thú vị. Lúc mới xịt thì có chút mùi như đất nặn, nhưng trên da tui thì nó bay đi nhanh lắm, chủ yếu là sự kết hợp giữa vanilla và bột hạnh nhân. Ngạc nhiên là em nó có chút tông gỗ và gia vị kéo dài khoảng một tiếng sau khi xịt. Vanilla ở đây hơi hướng gỗ và có chút xạ hương, nhưng là kiểu xạ hương hạnh nhân hơi hướng gourmand. Đôi khi tui còn ngửi thấy mùi như kiểu bánh vanilla đang để nguội trên giá, cảm giác rất ấm áp trên da. Em này đúng chuẩn là một skin scent, bám trên da tui tối đa khoảng 6 tiếng thôi. Sự kết hợp giữa Vanilla-Gỗ-Hạnh nhân-Gia vị-Xạ hương được cân bằng hoàn hảo, không có nốt nào "gào thét" cả. Xịt Vanille Exquise lên giống như được gặp lại một người bạn cũ, để rồi nhận ra mình đã nhớ người ấy đến nhường nào. Cảm ơn AG nhé.