Mới đầu nhìn note với đọc review, tui cứ đinh ninh là mình sẽ thích bản Intense hơn bản EDP, nhưng tới lúc cầm cả hai mẫu thử trên tay mới thấy mình sai bét. L'interdit Intense vẫn giữ cái DNA đặc trưng của dòng L'interdit ở nốt mở: kiểu hoa trắng nồng nàn, hơi cay nhẹ quyện với sự ngọt ngào ấm áp của hổ phách, nhưng lần này cảm giác nó tối và sâu hơn hẳn. Tui còn thấy có chút gì đó như mận hay lý chua đen, làm cho em này khác biệt hoàn toàn so với "người chị em" của nó. Cái vibe của Givenchy L'interdit Intense trong nửa tiếng đầu làm tui liên tưởng tới Manifesto Le Parfum với Clinique Aromatics In Black – hai mùi tui cực kỳ mê.
Thú thật là tui đã rất mong chờ được ngửi thấy mùi mè ở đây, vì ở nước tui, bánh mì nào cũng rắc đầy mè nên tui mê cái mùi đó lắm. Nhưng tiếc là tui chẳng thấy tí mùi mè nào cả, có khi cái nốt giống tonka kia chính là thứ tui đang tìm chăng? Tui không rõ nữa, nhưng thứ hiện lên trong đầu tui là tonka chứ không phải mè. Dù không có mè thì tui vẫn thấy thích, định bụng là sẽ chấm điểm "yêu" rồi, ai dè nó quay xe gắt quá làm tui phải đổi sang "ghét" luôn.
Lúc về sau, mùi nó chuyển sang kiểu cực kỳ nam tính. Không biết là do sự kết hợp của tiêu đen, patchouli với vetiver hay gì nữa, nhưng nói đi cũng phải nói lại, tui còn ngửi thấy cả mùi da thuộc nữa cơ. Nghe có vẻ hơi điên rồ nhưng nó át hết sự ngọt ngào hay hương hoa ban đầu, thay vào đó là một cảm giác đất, khói, hơi "bẩn" một chút, đắng và cay nhẹ – kiểu 100% nam tính luôn. Họ không hề nói quá về các nốt hương chính đâu. Nếu ngửi từ xa thì vẫn còn chút nét dịu dàng lúc đầu, nhưng tui có thói quen cứ xịt xong là lại hít hà trên tay mình, mà cái mùi này thì tui không chịu nổi khi dùng trên người. Đây chắc chắn là một chai nước hoa cho mùa lạnh và cực kỳ đậm mùi. Theo ý kiến cá nhân của tui thì nó hoàn toàn unisex, nếu ông nào là nam mà thích tone hoa trắng thì cực kỳ nên thử nha.