Để tui đưa các bạn quay ngược thời gian về với ký ức của tui nhé... Ngày 11 tháng 6 năm 1961, tui đã gặp Audrey Hepburn khi bà ấy đang ở giai đoạn cuối của cuộc hôn nhân với Mel Ferrer. Lúc đó tui là một ca sĩ opera trẻ đang phát triển giọng soprano, nhưng chưa có vai chính nào cả. Tui gặp bà ấy tại khách sạn Savoy trong một buổi hòa nhạc nhỏ của một người bạn. Bà ấy tỏa ra một mùi hương mà tui cứ ngỡ là mùi phấn trang điểm – kiểu như chút phấn hồng và son môi màu hồng tự nhiên vậy. Bà ấy mặc bộ suit màu kem vanilla trông cực kỳ thanh lịch. Sau lần đó, tui không gặp lại bà ấy nữa, dù tui đã nhiều lần quay lại Savoy với hy vọng bắt gặp bà ấy hay các ngôi sao Hollywood khác như Elizabeth Taylor hay Marilyn Monroe.
Tui từng nghe về mối quan hệ giữa nhà thiết kế Hubert De Givenchy và Audrey, nhưng chưa từng dùng qua nước hoa của hãng này. Trước khi L'Interdit ra đời, hình như Givenchy chưa hề thương mại hóa nước hoa nào cả. Có lẽ chính Audrey đã giúp ông ấy định hình thương hiệu nước hoa. Sau khi làm bạn với nhau, Audrey luôn mặc đồ couture của Givenchy. Mùi hương L'Interdit (nghĩa là "Sự cấm đoán") ra đời từ một thỏa thuận đặc biệt giữa Givenchy và Audrey. Francis Fabron đã tạo ra nó dành riêng cho bà ấy. Suốt 2-3 năm, Audrey là người phụ nữ duy nhất trên thế giới được dùng mùi hương này. Cuối cùng thì vì lợi ích kinh doanh, Givenchy mới tung nó ra thị trường. Ngay cả một minh tinh như Audrey Hepburn cũng không thể giữ riêng cho mình một mùi hương tuyệt vời như vậy!
Về chai vintage đời đầu, nó là dạng chai thủy tinh vuông với nắp hình nấm, màu nước hoa thì hơi nâu đỏ như màu cognac. Khi mới xịt, tui thấy nồng nàn mùi aldehyde – kiểu sủi bọt, tươi mát, khá giống với cách mở đầu của Chanel No. 5 nhưng khác biệt hoàn toàn ở tầng hương sau. Nó có chút cam quýt, đặc biệt là vị quýt ngọt thanh, rồi dần chuyển sang mùi dâu tây đậm đặc như mứt hay nước ép dâu, rồi dần chuyển sang vị hơi nồng mùi rượu, giống như một quả dâu tây đang ngâm trong ly champagne vậy. Nó có mùi giống như một thỏi son màu hồng baby hương dâu tây. Thậm chí, xịt lên là thấy ngay cả một tiệm làm đẹp thập niên 50 hiện ra: mùi keo xịt tóc, phấn phủ, son môi, sơn móng tay... Nếu Chanel No. 5 là sự quyến rũ, trưởng thành và đầy tính dục, thì L'Interdit lại mang vẻ trẻ trung, ngọt ngào, trong sáng và cực kỳ nữ tính – đúng kiểu Audrey Hepburn thời thanh xuân trong phim Roman Holiday.
Khi hương đã dịu lại, các nốt trái cây biến mất, nhường chỗ cho hoa cỏ, vanilla từ đậu tonka, cỏ hương bài và benzoin. Nó mềm mại, không hề bị tối hay quá khô, mà để lại lớp nền phấn phủ và vanilla cực kỳ dễ chịu. Có cả hương diên vĩ, violet và hoa hồng nữa, tạo cảm giác như những bông hoa mỏng manh trong không khí, gợi nhớ về sự trong sáng của những cô gái tuổi đôi mươi. Tui đã dùng mùi hương này từ thời còn trẻ, ngay cả khi đã chuyển sang dùng những mùi đậm hơn như Shalimar. Tui thường xịt nó khi đi ăn trưa hay những chuyến du lịch mùa hè cùng Richard – người chồng đầu tiên và là tình yêu lớn nhất đời tui. Ông ấy cực kỳ thích mùi hương này trên người tui, nhất là những lúc tui diện đồ xinh xắn và trang điểm kỹ càng. Một mùi hương cổ điển, ngọt ngào và vô cùng đáng yêu.
Dành cho Richard của tui... tui yêu ông. Và dành cho Audrey.