Thị Huyền Phạm
Tui hoàn toàn hiểu tại sao mấy bài review khác lại nói mùi này có nét "vintage". Nó kiểu giống một mùi hương nào đó mình từng ngửi qua rồi, nhưng lại chẳng giống bất cứ thứ gì đang có trên thị trường hiện nay cả. Kiểu như mình không thể chỉ đích danh là đã ngửi thấy ở đâu hay khi nào. Nó cũng không hề giống mấy dòng kinh điển như Chanel No. 5 hay Guerlain Shalimar đâu. Kết quả là một mùi hương mang lại cảm giác hoài niệm mơ hồ, như những mùa hè đã qua vậy. Eaudemoiselle mở đầu bằng hương hoa hồng tươi mát, ngọt ngào và có chút thanh tao của cam chanh. Tầng hương này kéo dài tầm 3 phút. Trong khoảng một đến hai tiếng đầu, đó là một bó hoa hồng quyện cùng hương hoa ylang ylang, xen lẫn chút nốt hương đắng nhẹ. Sau đó, mùi hương sẽ trở nên vừa đắng vừa ngọt hơn. Tui đoán cái vị đắng này đến từ húng tây và một loại gỗ nào đó (dù trong bảng thành phần không ghi gỗ); còn vị ngọt thì kiểu mật ong nhưng không bị nồng mùi đồ ăn đâu. Một sự kết hợp đắng ngọt cực kỳ sang chảnh. Độ tỏa hương và lưu hương của em này cực ổn so với một dòng EDT. Chỉ cần xịt 2 shot là đủ rồi, xịt nhiều quá là nó bị gắt đấy. Nếu mọi người kéo xuống dưới sẽ thấy bài review của tui về chính em này từ 3 năm trước. Hồi đó tui thấy nó chưa đủ độc đáo, nhưng qua bao nhiêu năm, tui vẫn chưa tìm thấy mùi nào trên thị trường giống được Eaudemoiselle cả. Tui cứ bị thu hút bởi em nó mãi, và nó đang dần trở thành mùi hương yêu thích của tui, đứng cạnh Chanel No.5 L'eau và Farina 1709. Theo ý kiến của tui thì Eaudemoiselle hợp với hầu hết mọi dịp, trừ khi đi chơi đêm thôi. Chốt lại là: Eaudemoiselle không phải kiểu hoa hồng cam chanh vui tươi, nhí nhảnh đâu. Nó giống như một bức ảnh về một ký ức mùa hè hạnh phúc từ ngày xưa ấy — rạng rỡ, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn man mác.