Anna Ngân
Ah Gio, chia tay thật là một cảm giác vừa ngọt ngào vừa cay đắng. Sao người ta lại để một mùi hương đẹp đến thế dần phai vào ký ức để nhường chỗ cho những mùi hương mới, mà nói thẳng ra là khá đại trà nhỉ? Mình còn nhớ hồi cả hai em này mới về cửa hàng nước hoa nơi mình làm việc, em này và người anh em Acqua di Gio... và đây là cảm nhận của mình về Gio: Gio, khi đã hòa quyện cùng hơi ấm của làn da... mang lại cảm giác cực kỳ lôi cuốn, dễ chịu và mộng mơ. Những nốt hương hổ phách kết hợp cùng hoa cỏ kem mịn màng làm ấm lên những tầng hương trái cây thanh nhẹ bên dưới. Cảm giác mà mình nhận được giống như đang được ôm ấp êm ái trong một chiếc áo len cashmere sang trọng, vừa nghe nhạc Vivaldi vừa ngồi trong một khu vườn vào một đêm giữa mùa hè vậy. Nó hài hòa, thanh lịch, lãng mạn và êm dịu, nhưng vẫn vỗ về bạn bằng sự ấm áp của những đóa hoa vẫn còn vương chút hơi nóng từ một buổi chiều nắng đẹp. Một mùi hương đầy gợi cảm nhưng không hề lấn át. Nó quấn quýt lấy bạn mà không gây cảm giác ngột ngạt. Một niềm vui đơn giản nhưng độc bản, chắc chắn sẽ luôn được mình nhớ về với sự trân trọng.