Ngọc Duyên Hứa
Tui ấp ủ em này trong wishlist lâu lắm rồi, mà tại thấy nó rẻ với dễ mua quá nên cũng chẳng vội. Thế rồi tháng trước, tui lỡ "vung tay quá trán" đi săn nước hoa, thế là quyết định chốt luôn em Ghost này. Đọc review trên này thấy mỗi người nói một kiểu: người thì bảo mùi đào chói chang, người bảo pudding vanilla mềm mại, người lại bảo ngọt kiểu nhựa, rồi cả hoa hồng Turkish Delight, hay giống mùi Exclamation... ôi thôi, tui ghét Exclamation lắm. Rốt cuộc cái "túi bí ẩn" này chứa cái gì đây? Hóa ra là... gom hết tất cả mấy cái đó lại luôn. Mới xịt lên là thấy mùi đào kiểu nồng nàn như có men rượu ấy, cũng giống Exclamation thật nhưng mà bay nhanh quá nên tui vẫn thấy ổn. Đợi đến khi cái "cuộc chiến trái cây say xỉn" đó qua đi, tui lại ngửi thấy cái vị ngọt kiểu vanilla hơi hướng mùi nhựa. Thề luôn, mùi này làm tui nhớ tới mấy con búp bê Barbie đi biển hồi những năm 90. Ôi, bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ ùa về – nếu không vì mấy cái ký ức đó chắc tui đã xóa sạch mùi Ghost này từ lâu rồi. Nhưng mà trong lúc đang mải mê hoài niệm về những ngày xưa cũ, tui bỗng thấy được an ủi lạ kỳ. Cảm giác như được ôm trọn bởi một đóa hồng mứt ngọt lịm, với những cánh hoa mọng nước, mềm mượt và đậm đà. Rồi một làn mây đường bột nhẹ nhàng phủ lên những dòng suy nghĩ đầy tâm trạng của tui. Giờ thì tui đã hiểu tại sao em nó lại tên là Ghost rồi. Nó gợi lên những ký ức mơ hồ, cứ chực chờ vụt mất ngay khi mình vừa định chạm vào. Mọi thứ rồi cũng sẽ qua thôi – nhưng chắc là tui sẽ giữ em Ghost này lại thêm một chút nữa.