Mở đầu bằng một mùi hương cực mạnh, kiểu nồng nàn, đậm chất rượu, ngọt lịm như siro với hương hoa cẩm chướng – một hợp âm trầm, tối và cực kỳ sang chảnh, tui khó mà phân biệt rõ được đâu là đậu Tonka hay thuốc lá, vì chúng quyện chặt với phong lữ và các nốt hoa khác rồi. Hoa loa kèn thì xuất hiện ở đoạn giữa như một phần của bó hoa vậy. Cảm giác chai này đúng kiểu nước hoa niche hay boutique luôn... nó lạ lắm, kiểu mùi mà phải dùng quen mới thấy sướng ấy. Mùi nhục đậu khấu với quế có độ ấm rất hợp cho mùa thu đông, cảm giác cứ như mùi "Giáng sinh" vậy đó. Nếu dùng vào mùa xuân hè thì hơi bị "nặng đô" quá, trừ khi bà ở chỗ nào không khí vẫn còn se lạnh. Chứ ở xứ nóng mà xịt em này thì dễ bị ngấy lắm.
Lần đầu tui ngửi thấy mùi này trên một người phụ nữ là vào dịp lễ hội. Lúc đó tui đang làm mẫu nước hoa ở trung tâm thương mại thì có một khách bước vào. Ấn tượng đầu tiên của tui là: "Ai mà chất vậy?". Em này có cái thần thái của một "it girl", nhưng là kiểu phụ nữ trưởng thành, có sự nghiệp và cực kỳ bản lĩnh. Nó đậm nét, không hề ngọt kiểu bánh kẹo hay "con gái" tí nào. Cảm giác như một phiên bản nữ tính của nước hoa nam vậy, cực kỳ mạnh mẽ. Tui cứ ngỡ người xịt mùi này phải là một nữ luật sư tầm cỡ, một nữ ngân hàng hay một nữ doanh nhân quyền lực nào đó – kiểu người mà họ chẳng thèm quan tâm người khác nghĩ gì về độ nồng của nước hoa họ dùng. Có cái gì đó trong mùi hương này kiểu "đừng có đùa với tui"... haha... hơi bị "ngầu" luôn. Nó gợi nhớ về những năm 80/90, thời mà nước hoa của những người phụ nữ quyền lực đang cực kỳ lên ngôi. Nó có sức nặng và chiều sâu không thua gì mấy dòng cao cấp khác đâu. Hoàn toàn trái ngược với mấy cái mùi kẹo ngọt kiểu "cotton candy" nhé. Nó mang hơi hướng vintage, kiểu cổ điển nhưng không hề bị lỗi thời.
Với mấy em như này thì "chemistry" (phản ứng hóa học trên da) là tất cả. Dù có nhiều review khen nhưng tui khuyên thật lòng là đừng có blind buy, phải test thử trước đã. Em này đậm đặc đến mức có thể làm nhiều người thấy quá tải. Tui là người cực thích kiểu mùi thập niên 80/90, nhưng đôi khi có những mùi vẫn thấy hơi quá sức với tui. Phải thử mới biết được, tầm 3-4 tiếng đầu là biết ngay nó có hợp với da mình không.
Lúc mới xịt, mùi bám rất sát da, cảm giác như hòa làm một luôn, tui còn chẳng phân biệt được từng nốt hương riêng biệt. Thường thì đây là dấu hiệu tốt, mấy chai tui được khen nhiều nhất cũng vậy. Nhưng cái hay của em này là nằm ở giai đoạn dry down (lắng xuống).
Sau vài ngày tìm hiểu kỹ em Jil Sander No. 4 này: Lúc mới xịt lên da, tui thấy nó hơi nặng, các thành phần quyện vào nhau chặt quá làm tui không thấy được sự "bay bổng" của các nốt hương. Nó trầm hơn hẳn mấy chai tui hay dùng. Cảm giác như một bức tranh thiếu đi những mảng sáng hay điểm nhấn vậy, giống như bức chân dung tự họa của Rembrandt ấy – rất tinh tế nhưng lại tạo ra một bầu không khí quá nặng nề để có thể cảm nhận lâu. Vì thiếu những nốt hương thanh thoát để nâng tầm, mùi hương cứ thế chìm vào nền, không có nốt nào thực sự "hát" lên để tạo cảm giác lạc quan cả. Trên da tui, nó cứ đều đều một tông.
Độ sâu của các nốt hương có thể khiến em này trở thành unisex, nam giới dùng cũng ổn. Hoặc đây sẽ là mùi hương cho một người phụ nữ cần thể hiện sự mạnh mẽ, quyết đoán trong công việc. Nó mang một sự nghiêm túc, cực hợp cho các cuộc họp kinh doanh hoặc đi tiệc tối. Nó hoàn toàn đối lập với mấy kiểu mùi điệu đà, phù phiếm hay nhẹ nhàng, vui tươi. Đây là lý do tại sao mình cần một tủ nước hoa đa dạng. Tâm trạng thay đổi, quần áo thay đổi, mùa thay đổi... cái gì hợp đi chơi du lịch thì chưa chắc đã hợp đi họp. Em này dành cho những khoảnh khắc cần sự nghiêm túc, mang lại cảm giác vững chãi, cuốn hút nhưng không hề dễ bị bắt nạt. Nó khiến người ta phải tôn trọng và ngưỡng mộ.
Mẹ tui hồi xưa cũng hay dùng Youth Dew, có hiệu ứng tương tự luôn. Biết ngay là đừng có dại mà thử thách bà khi bà đã xịt loại nước hoa mạnh nhất! LOL...
Tui nhớ là đã ngửi thấy mùi này trên vài người phụ nữ ngay sau khi nó mới ra mắt – một mùi hương cực kỳ ấn tượng mà tới tận 20 năm sau tui vẫn còn nhớ rõ.
Vì tui đang thử vào mùa hè nên thực sự không phải thời điểm chuẩn để cảm nhận hết em này. Tui thấy nó hợp mùa thu đông hơn. Có lẽ tui chỉ dùng Jil Sander vào những ngày đông lạnh nhất thôi vì cá nhân tui thấy nó hơi nặng, dù càng dùng lâu tui càng yêu cái nền thuốc lá của nó. Có vẻ đây là kiểu mùi mà càng dùng lâu sẽ càng thấy yêu.
So với Bijan (tui dùng từ 1982) và Quintessential Dare: Lúc mới xịt, Jil Sander No. 4 là mạnh nhất, đậm nhất và bám sát da nhất. Sau khoảng 1 tiếng, nó dịu lại và nhường chỗ cho Bijan. Bijan thì có độ sâu vừa phải và thoáng hơn một chút trong giờ đầu tiên. Còn Quintessential Dare thì nhẹ nhàng và có độ "bay" nhất, dù thành phần cũng tương tự nhưng nó sáng và thoáng hơn hẳn.
Theo thông tin từ perfumista, Jil Sander No. 4 ra đời năm 1990. Mở đầu với hoa hồng, phong lữ, đào, mận và cam bergamot quyện với hoa hồi. Tầng giữa là một bó hoa gồm hồng, violet, nhài, loa kèn, heliotrope và ylang-ylang cùng với các nốt thảo mộc như tarragon, mộc dược và nhục đậu khấu. Tầng cuối cực kỳ phong phú với hổ phách, đàn hương, rêu sồi, patchouli, vanilla, xạ hương, ngò rí, civet, tuyết tùng và đậu tonka.
Update: Tui nghĩ nếu bỏ nốt civet (xạ hương chó) đi thì em này sẽ tuyệt hơn. Nốt này trên da tui hơi bị "hôi" một chút và làm mùi hương trở nên quá nồng nặc, gây cảm giác áp đảo. Nếu muốn hiện đại hóa, nên bỏ hẳn civet đi.
Theo ý kiến của tui, em này không cùng đẳng cấp với Christian Dior Poison đâu. Hai em này là hai phong cách hoàn toàn khác nhau! Poison là kiểu "mỹ nhân ngư" đầy cám dỗ, quyến rũ một cách bản năng, kiểu cực kỳ gây tranh cãi – người thì mê mệt, người thì ghét cay ghét đắng. Còn Jil Sander No. 4 không sexy kiểu đó, nó là kiểu "power play" – một người phụ nữ cực giỏi, cực chuyên nghiệp, là chuyên gia trong lĩnh vực của mình. Nó mang lại sự tôn trọng và ngưỡng mộ hơn là sự khao khát thể xác. Tui đang dùng bản Vintage, nếu bỏ civet đi thì tui sẽ dùng em này thường xuyên hơn nhiều.