Ella Yên
Cuối cùng thì mình cũng được thử En Passant của nhà Frederic Malle. Nói thật là mình cũng hơi ngại, vì mình theo đuổi mùi hương cũng hơn 20 năm rồi, mà đây là lần đầu tiên mình mới được ngửi em này. Nghe bảo đây là một kiểu "tuyệt tác kinh điển" của thời hiện đại, nên thôi, biết muộn còn hơn không. Với các nốt hương tử đinh hương, dưa leo, gỗ tuyết tùng và xạ hương trắng, mình vẫn đang loay hoay tìm từ ngữ để diễn tả hết vẻ đẹp của em nó. Chỉ có thể nói là nó giống như một ký ức tuổi thơ mờ ảo về một ngày xuân dịu dàng, đầy sương mờ, khi những làn sương mát lạnh dần tan đi dưới ánh nắng xuyên qua kẽ mây và sưởi ấm làn da... nhưng nói thế vẫn chưa hẳn là đúng. Hồi còn nhỏ, mình chắc chẳng có đủ vốn từ để diễn tả cái cảm giác hoài niệm đầy u buồn mà En Passant mang lại. Cảm giác giống như khi đã trưởng thành, mình đang nhìn lại nguồn cội của ký ức đó qua một ô cửa kính mờ đục; nhìn thực tại đang trôi qua từng khoảnh khắc và biến thành kỷ niệm nhanh đến chóng mặt. Nó là sự nhận thức về sự phù du, là nỗi buồn khi thời gian trôi đi, và cả niềm vui dành cho đứa trẻ chưa hề cảm nhận được điều đó. Chính là nó, tất cả những cảm xúc đó.