Tui nghĩ mấy ông bên Bond nên học hỏi cái cách Antoine Maisondieu làm Noel au Balcon. Vấn đề lớn nhất của mấy chai Bond mà tui từng thử là nó cứ bị cái kiểu mùi hoa khô hay nến thơm Yankee Candle, mà cái này là "điểm yếu chí mạng" trong giới niche luôn. Dù có dùng nguyên liệu đắt tiền hay nghệ nhân xịn đến đâu, mà mùi cứ giống hoa khô thì nghe nó rẻ tiền lắm. Tại sao á? Vì mùi hoa khô thường chẳng có gì nổi bật cả, nó cứ là một mớ hỗn độn mấy loại gỗ với hoa được nghiền nát ra, mùi hương tổng thể cứ nhạt nhẽo, vô hồn như một đám mây mùi hương không có điểm nhấn vậy. Nghe thì có vẻ thơm đó tầm 5 phút đầu, nhưng rồi sẽ có hai chuyện xảy ra: hoặc là mũi bạn bị "lờn", hoặc là bạn sẽ nhức đầu rồi phải chạy ngay khỏi phòng.
Cái làm nên sự khác biệt của em ELDO này chính là sự cân bằng cực đỉnh giữa ngọt và cay. Tui liên tưởng tới mấy kim tự tháp ở Giza ấy, chúng được xây từ hai lớp đá granite và đá vôi, một cái thì có tính phóng xạ, cái kia thì lại có tính cách điện. Kết hợp lại, chúng tạo thành một cỗ máy đầy bí ẩn. Cái "máy phát năng lượng" cực mạnh trong chai này là sự kết hợp nồng nàn của patchouli, ớt, labdanum, neroli, caraway và quế. Nếu đứng riêng lẻ, mấy thứ này có vẻ hợp nhau nhưng sẽ dễ bị hòa tan thành một cái mùi hỗn tạp, chẳng có gì đặc sắc. Cái ngọt thanh của neroli, quế và labdanum sẽ chẳng thể nào nổi bật lên được giữa cái sự rung động của patchouli, ớt và caraway.
Nhưng nhờ có một lớp "cách nhiệt" bên ngoài là sự ngọt ngào kiểu animalic và trái cây tươi mát, Noel au Balcon bỗng trở thành một mùi hương cực kỳ đáng yêu. Cái sự "hơi bẩn" tự nhiên của mật ong giúp điều hướng và kiềm chế dòng chảy của các loại gia vị, trong khi vị mọng nước của đào lại giúp kiểm soát các nốt hoa. Kết quả là một mùi hương cực kỳ thỏa mãn và vượt thời gian, đúng kiểu một kiệt tác trong giới nước hoa luôn. Bình thường tui hay thấy khó chịu với cái kiểu làm mùi quá nhân tạo và đầy chiêu trò của brand này, nhưng riêng việc xịt em này thì đúng là một sự tận hưởng.