Thắt dây an toàn đi, tui sẽ kể một câu chuyện hơi dài đây. Tui có một người bà... À không, không phải kiểu bắt đầu kể lể của mấy bà già đâu nha! Bà tui cực kỳ sành điệu - sành điệu hơn tui nhiều luôn. Bà có cái tài chọn quần áo, họa tiết, màu sắc hay mùi hương mà người ngoài nhìn vào thấy cứ ngẫu nhiên sao đó, nhưng nhìn kỹ lại thì mới thấy nó là những kiệt tác của sự đẳng cấp và độc bản. Một trong số ít điểm chung giữa tui và "nữ thần" này chính là niềm đam mê nước hoa. Cả hai đều mê hoa trắng (dù bà tui thích kiểu hoa loa kèn béo ngậy, còn tui thì chuộng kiểu hoa nhài xanh mát hơn). Thế nên, việc bà hay mua nước hoa mới tặng tui dịp sinh nhật cũng là chuyện dễ hiểu. Nhờ bà mà tui mới khám phá ra hết mấy mùi hoa trắng yêu thích của mình. Mà nói thật, tui cũng hơi "hờn" bà một chút, vì lần nào mở quà ra tui cũng phải cố giấu sự thất vọng khi thấy cái chai mà tui đã từng thử qua rồi chê, hoặc tệ hơn là chưa thử nhưng đã quyết định không mua chỉ vì đọc review trên perfumista. Năm nào tui cũng nghĩ bà chọn sai, nhưng NĂM NÀO CŨNG vậy, hóa ra bà đã nhìn thấy (hay đúng hơn là ngửi thấy) thứ mà tui đã bỏ lỡ.
Năm nay, bà tặng tui Modern Muse. Lúc đó tui kiểu: "Ôi thôi, lại là một mùi hoa chán ngắt từ một nhà mà tui thấy họ chỉ đỉnh nhất ở dòng Pleasures thôi, lại còn đựng trong cái hộp màu hồng (chán chết) với cái nơ nhỏ xíu ngớ ngẩn nữa. Tui cá là mấy bà trên perfumista sẽ gọi đây là mùi 'hợp đi làm văn phòng'. Khen ngợi ghê chưa..." Thế mà giờ tui lại mê nó chết đi được. Và quan trọng nhất là, tui thấy mình khác biệt hoàn toàn với hầu hết các review ở đây. Nói trước là tui không phải dân chuyên hay "mũi vàng" gì đâu, nhưng tui cực kỳ cuồng mùi hương, nên tui thấy hơi khó chịu khi cảm nhận của mình lại khác xa với số đông như vậy.
Để tui nói rõ nhé: Hoa kim ngân và da thuộc. Đúng rồi, bạn không nghe nhầm đâu, tui ngửi thấy mùi da thuộc đó. Và không, tui không có nhầm với bản Modern Muse Chic đâu nha, tui thử rồi và chẳng thấy mùi da nào cả. Nhưng trong Modern Muse – cái mùi mà người ta bảo là hoa chán ngắt nhưng được pha trộn tốt – thì tui lại thấy hoa kim ngân quyện với một chút hoa dành dành, và ẩn hiện đâu đó là một chút xíu mùi da thuộc. Không phải kiểu da thuộc giả tạo của Tom Ford hay Leather Oud của Dior đâu. Tại vì tui dùng rất nhiều đồ da, tui cực mê da và có sưu tầm cả mùi da nữa, nhưng (nói nhỏ thôi nha, ý kiến này có thể gây tranh cãi) chẳng có chai nào thực sự giống mùi da thật cả. Đúng là chai này được pha trộn rất mượt và không hề gây khó chịu (dù nó độc đáo hơn cái từ "không gây khó chịu" mà người ta hay dùng). Giờ tui đang hơi tiến thoái lưỡng nan, vì tui không muốn phong cách cá nhân của mình lại là một cái gì đó nằm trong hộp màu hồng mà những người sành sỏi hơn lại coi là mùi đại trà! Nhưng mà... tui cứ muốn xịt nó mãi thôi... Chết tiệt, bà tui lại thắng nữa rồi...