Mấy năm trước có đứa bạn tặng tui chai Estee này, nghe bảo là mùi kiểu thể thao nên hồi đó tui cũng dùng (tính ra thì cũng "thể thao" lắm rồi so với một đứa mọt sách cận thị như tui). Lúc đó tui cũng không mặn mà lắm, kiểu thích thì có thích nhưng chẳng thấy nó giống mùi thể thao thật sự tí nào (không giống mấy kiểu unisex như CK One hay mấy mùi tươi mát kiểu đó). Tui vẫn cất nó trong hộp ở cánh cửa tủ lạnh suốt bấy lâu nay, và nó vẫn còn giữ mùi cực tốt. Giờ tìm hiểu kỹ về aldehyde rồi, tui mới thấy trân trọng nó: một mùi hương hoa cỏ nồng nàn, sắc sảo và đậm chất aldehyde (nghe cái nhãn "Super Cologne Spray" là thấy rồi đó, haha). Cái tổ hợp hoa này có thể hơi "sến" với một số người, nhưng tui không quan tâm. Tui thấy nó hợp với mấy quý cô hay đi đánh golf hoặc thỉnh thoảng chơi tennis đôi kiểu nhẹ nhàng, kiểu người đổ mồ hôi vừa đủ để da dẻ bóng khỏe chứ không phải kiểu mồ hôi nhễ nhại. Mùi hoa trắng (chắc là linh lan) làm tui liên tưởng đến White Linen hay Sparkling White Diamonds của Elizabeth Taylor.
Mà nói thật, dù là cologne hay "Super Cologne" gì đi nữa, thì cái bản cũ của tui (tui đoán là tầm năm 15 gì đó) nó mạnh kinh khủng. Mùa hè mà xịt quá tay là hơi bị mệt luôn, đúng kiểu một mùi chypre có độ bám tỏa cực kỳ ấn tượng. Vì quá mê bản Estee Lauder kinh điển này nên tui đã hăm hở mua bản Discovery để test thử. Và trời ơi, khi đem so sánh cái chai Super Cologne Spray cũ của tui với cái bản "Legacy" mới được "Frederic Malle hóa" này, thì bản cũ thắng tuyệt đối ở mọi khía cạnh, từ lúc mới xịt cho đến lúc lắng hương. Thật sự thấy tội cho Estee Lauder khi tung ra một phiên bản "xác sống" như thế này rồi lại khai tử bản gốc. Bản Legacy này không hẳn là tệ, nhưng mùi nó cứ kiểu như là 1 phần Pleasures gốc trộn với 2 phần Super Cologne Spray rồi pha thêm 1 phần nước vậy. Nó béo hơn bản cũ tui yêu, mùi tử đinh hương thì đậm hơn mà mùi rêu lại ít đi thấy rõ. Bản Legacy này hoàn toàn không còn là chypre, cũng chẳng thấy bóng dáng aldehyde đâu nữa. Trong mấy lần test mù, tui có thể phân biệt ngay lập tức bản cũ (vẫn còn nguyên vẹn trong tủ lạnh nhà tui) với bản Legacy ở mọi giai đoạn. Điều này càng làm tui thấy tiếc cho việc họ sắp khai tử cái phiên bản "thật sự" mà tui luôn trân trọng. Chẳng trách sao giá cổ phiếu của họ cứ tụt dốc không phanh như hiện tại.
Tui hiểu là mấy nốt rêu sồi nguyên bản đó khó mà quay lại được, nhưng tui thấy mấy ông bên Malle thậm chí còn chẳng thèm cố gắng giả lập chúng nữa. Tui biết là trong cái thời đại mà ai cũng cuồng mùi gourmand thì dòng chypre khó bán hơn, nhưng thôi! Nếu muốn, cứ đổi tên cái công thức Malle giá 300 đô đó đi, hoặc gọi nó là một dòng phụ của Estee cũng được. Chứ đã gọi là "Legacy" thì đừng có thay đổi nó rồi biến nó thành một mùi hoàn toàn khác. Hai mùi này thậm chí còn chẳng phải chị em, cùng lắm là họ hàng xa thôi. Một bên là đứa họ hàng hay làm màu vì có bố giàu; còn bên kia mới là người xinh đẹp, thanh lịch và có khí chất hơn hẳn, dù có chút bụi trần nhưng lại có cá tính, nên mấy đứa ngớ ngẩn xung quanh mới cứ tưởng là không đẹp.