Tui đang có cả bản chai mới như trong hình lẫn bản dầu nước hoa vintage ngày xưa. Khó mà tả hết sự khác biệt, nhưng nói chung là bản Cinnabar hiện đại này cảm giác không được sâu và mượt bằng bản dầu ngày trước. Phần giữa hơi bị mỏng, còn phần base thì mùi gỗ khô hơn. Tuy nhiên, cái "hồn" của Cinnabar thì vẫn vậy, vẫn là một Cinnabar không lẫn đi đâu được. Mở đầu của em này có mùi quýt cực kỳ đặc trưng và tuyệt vời (kiểu cam citrus với hoa cam ấy!). Sau đó nó lắng xuống với rất nhiều đinh hương, quế, cùng với sự ấm áp, mềm mại của hoa cẩm chướng và vài nốt hoa nhẹ nhàng khác. Base thì đậm mùi balsamic với gỗ phấn, một chút patchouli và nốt hương trầm cực mạnh. Cái base dày đặc mùi trầm này chính là yếu tố then chốt của chai nước hoa này luôn. Dù không ngọt lịm hay kiểu mùi đồ ăn như mấy dòng amber hiện đại, nhưng Cinnabar vẫn có nét gourmand. Kiểu như bạn sẽ ngửi thấy một đám mây ngọt ngào, thơm mùi đinh hương và quế, nhưng rồi ngay lập tức bị kìm lại bởi cái base khô, đắng và hơi có mùi thuốc một chút. May là có thêm chút vanilla để giữ cho Cinnabar luôn mềm mại và tròn trịa đến tận lúc dry down. Đây đúng là một sự cân bằng cực kỳ tinh tế mà nhà Lauder đã tạo ra trong thời kỳ sáng tạo nhất của họ.
Với tui, em này mãi là một mùi hương nữ tính, cổ điển và sang trọng, nhưng nếu xét theo tiêu chuẩn bây giờ thì Cinnabar hoàn toàn là unisex. Chẳng ai nghĩ một người đàn ông xịt mùi này là lạ đâu, nên mấy ông perfumista đừng có ngại mà không dám thử một cực phẩm kinh điển như thế này. Hồi xưa bà ngoại tui hay xịt em này cùng với một huyền thoại khác của nhà Lauder là Aromatics Elixir. Bà mất được vài năm rồi. Việc tìm lại những mùi hương bà từng dùng làm tui thấy vừa hoài niệm vừa có chút gì đó xót xa. Cuối cùng tui cũng mua cả hai chai, và chúng trở thành hai mùi hương yêu thích nhất của tui. Ký ức về mùi hương đôi khi thật đau lòng và choáng ngợp, nhưng tui vẫn thấy trân trọng vì có được nó.
Nói về phần so sánh nhé: Cinnabar có nét giống với huyền thoại Youth Dew từ năm 1953 của Estee Lauder. YD thì mang đậm chất hoài cổ hơn với nốt aldehyde ở đầu và base amber chypre đậm mùi gia vị hơn. Có thể thấy bóng dáng của DNA Youth Dew trong Cinnabar, nhưng em này mềm mại, mượt mà và nhiều hoa hơn. Kiểu như em gái dịu dàng, lịch thiệp của Youth Dew vậy, nhưng mà cũng "có võ" không kém đâu. Một cái tên khác hay được nhắc tới là YSL Opium. Tuy về cơ bản là giống nhau, nhưng tui thấy Opium có vài điểm khác biệt then chốt. Đúng là có đinh hương, cẩm chướng và trầm, nhưng Opium thì nồng nàn hơn, kiểu như đổ hết cả tủ gia vị vào ấy, và lúc nào cũng thấy mùi mộc dược rất đậm. Với mũi tui thì Opium có mùi patchouli rõ và "đất" hơn. Opium thì tinh tế hơn cả hai dòng của nhà Lauder, nhưng cũng khó xịt hơn nhiều.