Phúc Ngân Gia Đào
Azuree làm tui liên tưởng đến triết lý 'wabi sabi' của Nhật Bản – cái kiểu mà những thứ trông có vẻ "xấu xí" hay không cân xứng thực ra lại cực kỳ đẹp. Kiểu như một khu vườn thiền với mấy tảng đá phủ đầy rêu phong, đặt lộn xộn quanh một hồ nước, rồi có cái ống tre cũ kỹ dẫn nước từ suối vào. Chẳng có gì là "sạch sẽ", đối xứng hay hoàn hảo cả. Mọi thứ cứ như bị vứt bừa bãi, cây cối mọc um tùm, thậm chí nhìn còn hơi ẩm mốc hay "xấu". Nhưng nếu nhìn qua lăng kính 'wabi sabi', nó lại có vẻ đẹp rất riêng: đó là sự trù phú của cây cỏ, nước, đất, là sự sắp đặt ngẫu nhiên của tự nhiên, là dấu vết của thời gian và sự biến đổi không ngừng của thế giới này. Tui thấy Azuree nguyên bản cũng giống vậy đó, vì với gu của nhiều người hiện nay, nó có vẻ quá gắt, nồng, khó chịu... thậm chí là có mùi hơi giống nước tiểu. Nói chung là "xấu". Mấy bạn mê nước hoa hiện đại cứ hay hỏi: "Ủa ngọt đâu? Vanilla ngọt ngào, trẻ trung đâu? Cái cảm giác an toàn, mềm mại như cashmere hay sự tinh tế kiểu như mấy dòng của Aerin Lauder đâu?". Xin lỗi chứ, tìm mấy thứ đó ở Azuree nguyên bản là nhầm chỗ rồi nha. Nhưng thực sự có một vẻ đẹp ẩn mình trong cái sự chua thanh, nồng nàn kiểu citrus cổ điển của Azuree... Nó giống như một hồ nước xanh mờ, đầy rêu phong, được nuôi dưỡng bởi một dòng suối chảy qua những khe núi khô cằn để đổ ra biển Địa Trung Hải xanh ngắt... rồi cả mùi của những loài cây trên đồi với lá thô ráp, dính dấp, tỏa ra hương nhựa cây đắng ngọt trong cái nóng giữa trưa. Nếu tinh ý một chút, bạn còn có thể ngửi thấy cả hương hoa từ những cánh đồng nổi tiếng ở Grasse nữa đó. Azuree là một vùng đất tưởng tượng lấy cảm hứng từ vùng Côte d'Azur nước Pháp. Mùi hương mà bà Estee đặt làm vào cuối những năm 60 này, nếu so với tiêu chuẩn "sạch sẽ" và ngọt ngào của bây giờ, thì nghe có vẻ hơi thô và chưa được tinh chế. Nó đứng vững với sự tự tin của mình nhờ nốt cam chanh chua thanh, thảo mộc và rêu phong đắng chát, cùng với nốt da thuộc kiểu cũ. Nhưng chính cái sự "thô" và "xấu" mà người ta hay dùng để đánh giá "lão già" này, thì tui lại thấy nó cực kỳ đẹp và có một sự cân bằng đầy mê hoặc. Nó tuyệt vời... NẾU bạn chịu mở lòng. Cứ thỉnh thoảng xịt thử đi, khi bạn già đi và dần chấp nhận những khía cạnh gai góc hơn của cuộc sống... có thể lúc đó nước hoa mới bắt đầu "nói chuyện" với bạn. Vì cuộc đời đâu phải lúc nào cũng là vanilla ngọt lịm, mà là một dải màu của những trải nghiệm đầy thử thách. Những mùi hương từng khiến bạn muốn né tránh, biết đâu sau này lại khiến bạn yêu say đắm, chỉ là khi tâm thế của bạn đã khác đi thôi.