Diệu Trâm Lê
Aliage bản 'mới' (lô tháng 5/2012) so với bản 'vintage' (có thể là cuối những năm 90 hoặc đầu những năm 2000) khác nhau rõ rệt luôn. Bản Aliage cũ có mùi xanh mướt cực kỳ, kiểu xanh 3D luôn ấy, giống như tinh dầu thông/balsam với long não, mùi không khí trong rừng, rồi đến lúc lắng xuống thì như mùi đất ẩm vậy. Còn bản mới này, nếu đặt cạnh nhau thì mình thấy nó thiên về các nốt gỗ nhiều hơn là mùi thông hay mùi xanh. Ngạc nhiên là mình lại thấy mùi rêu sồi (oakmoss) đậm hơn ở chai mới này (nó nằm khá cao trong bảng thành phần, cùng với treemoss ở phía dưới nữa). Mình cảm nhận được mùi rêu sồi từ lúc mới xịt cho đến tận lúc cuối, kèm theo cả nhục đậu khấu cay nồng, gỗ hồng, tuyết tùng, và hoắc hương, thoang thoảng thêm chút hương đào. Cái cảm giác xanh mướt kiểu long não chỉ như một nốt nhạc mờ ảo, lúc ẩn lúc hiện, nhưng càng để lâu trên da thì nó lại càng rõ hơn. Thực sự thì mình vẫn rất thích chai hiện tại, thích ngang ngửa bản 'cũ' luôn, nhưng đây đúng là một ví dụ điển hình cho việc nước hoa bị thay đổi hoàn toàn do thay đổi công thức, chứ không phải chỉ là chỉnh sửa nhỏ. Nếu đặt cạnh nhau, mình thậm chí còn không nhận ra chúng là cùng một chai nước hoa nữa. Mình có đọc được thông tin là Aliage lại sắp được thay đổi công thức một lần nữa, và mình đoán lần này chắc không khá khẩm hơn đâu. Mình đã định lên web của Estee Lauder để gom thêm vài chai vì đây là một trong những mùi mình yêu thích nhất trước khi nó biến mất, nhưng tiếc là họ đã hết hàng rồi, chắc là đang đợi bản công thức mới về chăng?