Đặc biệt là Escada: "Khi hoa cỏ tấn công!" (?) ... Mình hơi bất ngờ vì phản ứng của mình với em này lại tiêu cực đến thế.
Mình từng rất mê mấy cái giấy thử mùi Escada thập niên 80 trong tạp chí Vogue của mẹ. Dù mình biết là mùi dry down trên giấy thử thường được đẩy lên cao hơn thực tế để tạo cảm giác an tâm khi mua, nhưng cái cú sốc "ngộp hoa" ở đây thực sự làm mình bối rối!
Ai mà ngờ được một chai nước hoa có thiết kế nhìn chẳng có vẻ gì là đe dọa, kiểu màu hồng fuchsia cực kỳ "con gái" và hướng đến tệp khách hàng thích sự ngọt ngào, mộng mơ như thế này... lại có thể gây ra cảm giác gì khác ngoài sự "dễ thương" cơ chứ?
Năm nay mình mới bắt đầu mê mùi lê, nhưng mà khoan, cái mùi lê chết tiệt đó nằm ở đâu vậy? Mình chẳng thấy mùi lê đâu cả, khác hẳn với mọi người! (Buồn ghê! :P)
Mùi hoa cỏ kiểu aldehyde cứ thế ùa ra từ chai, rất nhanh và dồn dập, ôm chầm lấy mình ngay lập tức – và thật đáng buồn là lần nào cũng vậy, nó làm mình thấy buồn nôn. Nó giống như một cái ôm chào hỏi quá chặt từ những bông hoa vốn dĩ rất thanh lịch. Với mình, đây là kiểu hoa cực kỳ gắt.
Họ ghi là có xạ hương. Dù là mùi hoa, trái cây và rất ngọt, nhưng mình không thấy nó có tính xạ hương. Với mình, xạ hương phải là cái gì đó "thoải mái, hòa quyện vào da". Nhưng cái lạ là ở chỗ này: cái khía cạnh chát chúa mà có lẽ người làm ra mùi này không cố ý, lại có thể là thứ mà người khác thích – dù mình chẳng thể thấy đam mê hay "yêu" nổi em này (xin lỗi nha..).
Có lẽ người khác sẽ thích việc mùi hoa này cứ giữ nguyên một trạng thái "mãi mãi thanh xuân" trên da, từ lúc mới xịt cho đến tận lúc dry down. Nhưng nếu bạn thích kiểu hoa kết hợp xạ hương mềm mại, mờ ảo, thì mình nghĩ em này sẽ quá gắt đối với bạn.
Có lẽ sự "phẳng lỳ" của những bông hoa này phản ánh một sự thật về tiêu chuẩn vẻ đẹp ngày nay – chúng ta có thể dùng những biện pháp cực đoan để trông "mãi mãi thanh xuân", nhưng khi làm vậy, chúng ta lại đánh mất một vẻ đẹp khác: đó là chiều sâu.
Bởi vì đằng sau bữa tiệc màu hồng đó là một mặt tối, nhưng không phải kiểu bí ẩn quyến rũ đâu. Mình thấy nó hơi lạnh lẽo. Một kiểu hoa "chói tai", tùy bạn thấy nó tốt hay xấu thôi. (Lúc đầu mình định dùng từ "trong trẻo", nhưng từ khi ngửi Lalique, mình mới hiểu thế nào là vẻ đẹp của hoa cỏ pha lê thực thụ.)
Cả mùi hương này không hẳn là xạ hương, mà nó mang một sự ngọt ngào ẩm ướt, đục ngầu và có một nốt hương khử trùng cực kỳ khó chịu. Nó làm mình nhớ về những kỷ niệm không mấy vui vẻ hồi nhỏ khi phải nằm viện! Đọc lại mô tả... ôi trời, chắc đó là cái gọi là "sương mai" đây mà... :-/
Nếu có ai thấy mùi này có gì đó tương tự thì bảo mình nhé, chứ tự nói ra mình thấy mình hơi kỳ. Có một perfumista khác cũng nói rằng nước hoa Escada làm chị ấy nhớ đến mấy người bạn hời hợt thời trẻ, những người dùng Escada một cách quá lố. Mình nghĩ chị ấy nói đúng đấy. Nó giống như cái ôm của một đứa bạn "trông thì hoàn hảo" nhưng thực chất là nó ghét mình vậy!
Mình chắc là nhà làm hương đã rất tâm huyết và muốn tạo ra một mùi hương mơ mộng. Mình đã rất muốn yêu em này. Mình tin là Especially Escada sẽ tìm được đúng người và tỏa sáng theo cách thanh lịch vốn có, nhưng với mình thì em nó hơi bị "Heathers" quá! *LOL*
Thêm một chút: Sau khi ngồi ngửi kỹ một lúc, mình thực sự bị đau đầu, điều này hiếm khi xảy ra với một người hay dùng mùi oriental như mình. Vì vậy, mình chấm em này 6/10 trên thang đo đau đầu nhé. Và cảnh báo những bạn có mũi nhạy cảm là mùi hoa quả này hơi bị "gây hắt xì" – kiểu như nó lấp đầy và làm mũi bạn muốn hắt xì liên tục ấy ;-)
Dù sao thì nó vẫn trẻ trung và rất, rất tươi mới... thôi, xin phép mọi người mình đi nghỉ đây, nãy giờ "chiến đấu" với em nó căng thẳng quá... *lol*