Tui phải thú thật là tui thấy hơi sốc với mấy cái review trước đó, vì đây hiện tại là chai nước hoa "chân ái" của tui luôn á. Kiểu như là cái mùi mà mình cứ phải hít hà quần áo liên tục, hay là cứ phải cúi xuống ngửi thật sâu vào vùng cổ để tận hưởng cái mùi hương nó biến đổi theo cơ thể mình ấy. Nói ngắn gọn là: cái kiểu nước hoa mà khiến người lạ phải chặn đường hỏi xem mình đang xịt gì, nhưng cũng khiến họ nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quặc khi thấy mình cứ mải mê "hít thêm một miếng nữa thôi!". Mà thôi, đó là cảm nhận của riêng tui, chứ nước hoa nó là thứ rất cá nhân. Có khi tui mê mẩn nhưng người khác lại thấy khó chịu, hoặc người này thấy thích nhưng người kia lại thấy chẳng có gì đặc biệt cả.
Lúc mới xịt lên, tui thấy rõ mùi tiêu hồng với mấy loại quả mọng sắc sảo, rồi nó dịu lại thành vị mâm xôi chín mọng gần như ngay lập tức. Tầm nửa tiếng sau, nó lại biến hóa thành một thứ gì đó sâu lắng và quyến rũ hơn hẳn. Đây mới là giai đoạn tui mê nhất, và cũng là lúc mùi hương lưu lại trên da lâu nhất. Tui cảm nhận được rõ mùi quế, nhục đậu khấu, có cả một chút đinh hương nữa, hòa quyện cùng vị mâm xôi chín mọng như một thước phim quay chậm vậy, tạo nên một sự bùng nổ của các loại quả mọng trong rừng. Điều tui cực kỳ thích là cái hỗn hợp gây nghiện này không hề bị nồng gắt hay ngọt khé cổ như mấy chai khác. Nó cực kỳ cân bằng và được pha trộn siêu đỉnh luôn. Độ bám thì khỏi bàn, xịt vài shot buổi sáng là thơm cả ngày, có khi tới tận sáng hôm sau lúc đi tắm vẫn còn thấy mùi.
Nếu phải so sánh Apparition với chai khác (dù tui thấy nó cực kỳ độc bản, khó so lắm) thì tui sẽ đặt nó đâu đó giữa Black XS For Her của Paco Rabanne và Mure et Musc của L'Artisan Parfumuer. À, tui 35 tuổi rồi nha, nên cái này chắc chắn không phải chỉ dành cho mấy bạn teen đâu! Còn về cái chai thì, nói thật là tui thấy thiết kế hơi... sai sai. Nhìn nó cứ thô, hiện đại kiểu gì ấy mà lại còn cảm giác hơi lỗi thời. Tui ước gì nó được ra mắt với một cái vỏ chai mang đúng tinh thần của mùi hương bên trong – kiểu gì đó tự nhiên, huyền bí, như mấy cô minh tinh thập niên 1930 ấy. Ngay cả cái tên "Apparition" cũng làm tui hơi nhầm tưởng nó sẽ là kiểu mùi hoa trắng hay khói nhẹ nhàng, nhưng thực tế thì không hề. Nó là một mùi hương gây nghiện đến mức "chết người" và chắc chắn sẽ ám ảnh tui trong nhiều năm tới.