Tui vẫn còn nhớ mấy cái quảng cáo hồi năm 1994, lúc đó tui 20 tuổi, một năm thật đẹp. Quảng cáo hồi đó đơn giản lắm, chỉ để làm nổi bật cái chai thủy tinh màu hồng nhạt ngọt ngào, thanh lịch, quyện cùng những đóa hồng. Hình như là có cả miếng giấy thử mùi trong số báo Cosmopolitan tháng 5 nữa, có chị Bridget Hall nhìn cực kỳ quyến rũ trong bộ váy trắng bó sát. Cái tạp chí đó lúc ấy cũng thơm mùi nước hoa này luôn.
Đó là một mùi hoa hồng đậm, kiểu hơi ngọt tông đường ấy. Rất sâu và có độ dày, không hề mỏng manh, nhạt nhòa như mấy dòng nước hoa đại trà bây giờ kiểu Marc Jacob's Daisy hay Tory Burch đâu. Mà nó cũng không bị nồng gắt như mấy "ông lớn" tui từng thử hồi thập niên 90 như Spellbound hay Joop. Nó mang nét nữ tính, hơi hướng phấn rôm và cực kỳ độc bản.
Tui yêu True Love cho đến tận bây giờ. Nó thực sự đưa tui trở về những ngày tháng vô tư lự của giữa thập niên 90. Nhớ cái thời mặc váy nhung đen trắng, đánh son Revlon Toast of NY, dùng kem nền L'Oreal Mattique, diện blazer đen của GAP, và xem phim Before Sunrise. Mùi hương này mềm mại nhưng sâu lắng, có chút phấn, có hoa hồng, cảm giác rất dễ chịu và "màu hồng". Có cả chút nốt sữa nữa. Có người ví nó như hoa cắm trong bình để lâu ngày, nghe thì có vẻ hơi "tàn" nhưng với tui thì đó lại là một cảm giác cực kỳ dễ chịu. Kiểu như một bó hoa cài áo từ buổi dạ hội prom đã để trên bàn trang điểm cả tuần, xung quanh là hũ phấn Lush Silky Underwear màu vàng, một chút dầu hổ phách từ tiệm đồ hippie, sữa dưỡng thể Johnson's và cả dầu gội Teen Spirit Romantic Rose nữa. Trong không gian đó, nhạc của The Sundays đang vang lên, và mình thì đang ngồi chờ điện thoại của bạn trai gọi tới.