Trà là một phần không thể thiếu trong bếp và cả trong tim tui luôn á. Dù không biết ở Anh người ta uống trà nhiều cỡ nào, nhưng tui luôn cảm thấy mình như kiểu bị "lạc quẻ" khi sinh ra ở một đất nước mà ai cũng nghiện soda với cà phê. Tui có thói quen mỗi khi thấy hơi xuống tinh thần là lại đi mua mấy loại trà thượng hạng về thưởng thức. Hồi nhỏ bà nội tui luôn có sẵn mấy loại trà thảo mộc cho tui, còn mẹ thì sáng nào cũng pha trà đen thêm đường và sữa. Cái kiểu uống trà nóng hay lúc nào tủ lạnh cũng phải có sẵn bình trà đá nó cứ như là truyền thống riêng của mấy người phụ nữ trong nhà tui vậy. Ngay cả ông xã tui, hồi tụi tui mới quen, cũng thấy thú vị với cái sự "nghiện trà" này của tui, rồi tự nhiên ổng biến việc pha trà cho tui thành sở thích mới luôn. Ổng pha cho tui cả ngàn lần rồi, và tui tin chắc là với ổng, chẳng có chuyện gì mà một tách trà ngon không giải quyết được cả.
Hồi mới cưới, tui đang dùng nốt chai dưỡng thể Green Tea của Healing Gardens, một loại mùi hương rẻ tiền nhưng cực kỳ gây nghiện. Lúc tui bắt đầu xịt nước hoa mà không đúng gu ông xã, ổng liền hỏi: "Ủa, cái mùi hồi trước em hay dùng là gì vậy?". Ổng muốn tui lúc nào cũng phải thơm mùi Green Tea của Healing Gardens đó, nhưng tiếc là không thể nào dùng dưỡng thể mãi được.
Nhưng mà giờ đây, tui đang dùng Elizabeth Arden Green Tea Parfum và Green Tea Yuzu, và trời ơi, nó lưu lại trên da giống hệt cái mùi dưỡng thể Healing Gardens hồi đó luôn, chỉ có điều là nó dịu hơn, có chút gì đó thanh sạch của xạ hương, và cảm giác như cái vị thanh thanh của trà xanh khi mình nhấp một ngụm vậy. Thậm chí còn đỉnh hơn là nó giống như kiểu xà phòng Irish Spring nhưng phiên bản quyến rũ và nữ tính hơn ấy. Có người sẽ chê dòng Green Tea này nhẹ quá, nhưng tui lại thấy trà xanh thì nên nhẹ nhàng như vậy, để mình có thể thoải mái dùng khi muốn ở gần những người mình yêu thương. Nói vậy thôi, chứ chồng tui sắp đi làm về rồi, giờ tui phải mặc nguyên bộ kimono, xịt chút Elizabeth Arden Green Tea và Yuzu rồi ngồi đợi nước sôi để pha tách trà buổi tối đây.