Helen Nguyễn
Nếu mà "Romance" của Ralph Lauren với "Donna" của Valentino mà cưới nhau rồi về vùng ngoại ô sinh con, thì đứa con đó chính là "Rose Couture" của Elie Saab. Tui mua em này theo kiểu ngẫu hứng, lúc ở quầy thì thấy thơm lắm mà về nhà xịt mới thấy hối hận. Không phải là nó có mùi gì khó chịu đâu, mà là nó ngọt quá mức, kiểu mùi này tui ngửi thấy cả trăm lần rồi, quen đến mức phát chán luôn ấy. Cảm giác Rose Couture giống như một phiên bản "kém sắc" của một siêu phẩm nào đó, tiềm năng thì có nhiều lắm nhưng tiếc là không được khai thác tới nơi tới chốn. Đầu tiên là mùi hoa hồng nó nồng nặc một cách quá đáng, lấn át hết tất cả các nốt hương khác luôn. Tui còn chẳng thấy nổi mùi caramel hay vanilla đâu, còn vải với đàn hương đâu mất tiêu rồi? Cái mùi này nó cứ bị "an toàn" quá mức, chỉ là một mùi hoa cơ bản với mấy nốt hương yếu ớt lẹt đẹt đâu đó thôi. Nếu bạn lấy em Donna của Valentino, bỏ đi mùi son môi, làm dịu bớt cái chất vanilla nồng nàn với mùi da thuộc, rồi bỏ luôn cả patchouli đi, thay vào đó là pha loãng bằng một đống kẹo ngọt... thì đó chính là Rose Couture. Độ tỏa hương thì mạnh, nhưng độ lưu hương chỉ ở mức trung bình thôi. Lúc mùi hương lắng xuống thì nhạt nhẽo cực kỳ, cảm giác như một phiên bản yếu ớt hơn của chính nó vậy. Nói chung, đây là một mùi hoa cực kỳ đại trà, an toàn và chẳng có gì đặc sắc, có khi còn cùng gu với La Vie Est Belle của Lancome nữa ấy. Nếu bạn muốn mình có mùi giống như bao người ngoài kia thì Rose Couture là lựa chọn lý tưởng. Còn nếu bạn thuộc kiểu người thích sự khác biệt, phá cách thì tốt nhất là nên bỏ qua em này đi nha.