Con này làm tui lú thiệt sự luôn á, kiểu vừa ghét mà vừa yêu, vừa muốn ghét mà lại cứ muốn yêu, rồi cuối cùng là không tài nào ngừng ngửi nó được. Bà chị tui có chai mini, tui cũng lén "mượn" mấy lần rồi, dù nó chẳng hợp gu tui tí nào, chả hiểu sao cứ phải xịt ké hoài. Kiểu tui không hẳn là thích, nhưng cũng chẳng thể nói là ghét được. Tui thấy có mùi trái cây kiểu chua gắt, giống như là ổi ấy, cái mùi tui cực kỳ không thích luôn, rồi có chút ngọt ngọt chắc là vanilla. Nó còn có cả mùi chanh kiểu như nước tẩy rửa nữa. Nhưng mà quan trọng hơn là cái mùi này làm tui nhớ tới mấy loại kẹo sherbet rẻ tiền, kiểu kẹo nhân tạo hồi tụi tui còn nhỏ á. Nó cứ chua chua ngọt ngọt mà lại còn kiểu sủi bọt nữa. Nếu nói về màu sắc thì cái mùi này kiểu như màu hồng cánh sen, hồng bubble-gum, vàng nhạt với xanh vàng chanh vậy đó.
Mùi này không hề có sự mềm mại hay mượt mà gì hết. Nó cứ sắc lẹm, sủi bọt, chua ngọt kiểu phấn, cảm giác rất nhân tạo và đầy góc cạnh. Nó cứ gai góc, gây bồn chồn, kiểu hơi hóa học, hơi kim loại và làm mình thấy hơi "lo lo" sao đó. Nó sạch, nhưng là kiểu sạch bong kin kít như vừa được khử trùng, hoặc kiểu sạch ngọt lịm như cái mặt bàn bếp vừa được lau sạch rồi phủ lên một lớp đường icing vị chanh chanh ngọt ngọt kiểu kẹo nổ ấy.
Thề luôn, cái mùi tui ngửi được chẳng khớp với mấy cái note hương tí nào, làm tui cứ lo là mũi mình bị hỏng rồi. Nói thật là dựa trên những gì tui ngửi được thì tui không thích Stories cho lắm... nhưng mà cái kiểu sủi bọt vừa có mùi kim loại vừa có vị sherbet kỳ lạ đó lại cứ làm tui thấy tò mò sao á.