Anthony Bá Sử
Mùi này không phải kiểu hương hoa giả tạo đâu, mà nó giống như mình đang đứng giữa một bầu không khí ngập tràn hương hoa tươi rói vậy. Cảm giác như lúc mình đi ngang qua một bụi hoa nhài vừa được tắm nắng cả buổi chiều, hay như đang ngồi trên một ban công phủ đầy hoa tử đằng. Với tui, cả hai đều là những ký ức cực kỳ thân thuộc về quê nhà. Có ông bạn tui ngửi thấy mùi này trên người tui xong kiểu thốt lên: "Trời đất, hóa ra mùi này là từ bà hả!". Ổng cứ tưởng có hoa ở đâu quanh đây mà không thấy. Dù ông này cũng có gu lắm, nhưng tui vẫn thấy bất ngờ vì ổng bị thu hút bởi mùi hương này đến thế, trong khi trước đây tui chỉ xịt cho bản thân thôi chứ chẳng định dùng để quyến rũ ai cả. Mà giờ thì khác rồi nha ;) Đây chắc chắn là mùi hương dành cho những ngày bạn diện đồ trắng, tết tóc nhẹ nhàng và ngồi nghe nhạc bossa nova dưới nắng. Đây là mùi hoa nhài và tử đằng đỉnh nhất tui từng ngửi thấy trong nước hoa luôn, thật sự là thật đến mức không tả nổi! Tưởng tượng như đôi chân trần nhỏ bé của một đứa trẻ trên ban công gỗ ấm áp, dưới ánh nắng làm rực lên sắc tím của hoa tử đằng rủ xuống từ lan can gỗ chạm khắc. Một chiếc ghế xoắn bằng thép, đứng vững nhưng hơi chông chênh trên nền đá cuội, một khoảng hiên gần con đường ra biển nơi có những người khách mệt mỏi bước đi trong bộ đồ linen trắng và đôi sandal đen. Đó là khoảnh khắc khi mặt trời xuống thấp nhất và hương hoa nhài tỏa ra nồng nàn nhất.