Lily Huỳnh
Tendre Poison 1998 Miniature. Lúc mới xịt, tui thấy nó bùng lên một mùi xanh mướt cực mạnh, kiểu hơi khó hiểu ấy. Nhưng mà sau khoảng 40 phút, khi cái sự "tấn công" dồn dập đó qua đi, thì phép màu của Tendre Poison mới thực sự bắt đầu hiện ra. Trước đây tui cứ thắc mắc không biết mùi mật ong trong nước hoa nó sẽ như thế nào, cho đến khi dùng em này và cả Poison Eau de Cologne nữa. Nó không phải kiểu mật ong đóng chai ngoài siêu thị đâu, mà là kiểu mật ong hữu cơ, tự nhiên lấy từ trại ong ấy. Vừa có chút đắng, vừa có chút ngọt. Khi mùi hương dịu lại một chút, tui cảm nhận được nốt hương trầm hương khói rất hay, kết hợp cùng mật ong và hoa loa kèn trắng, tạo nên một sự liên kết cực chặt chẽ với dòng Poison nguyên bản, mang lại cảm giác như một món quà từ khu rừng tối tăm vậy. Cả nốt nhựa asafoetida cũng là một sự bổ sung khá lạ. Thường thì nó sẽ có mùi tỏi hoặc hành, nhưng ở đây lại đi theo hướng rất khô. Còn Galbanum thì làm cho mùi hương này cực kỳ xanh. Tưởng tượng như mình đang ở một ngôi làng nhỏ sâu trong một khu rừng già đầy hiểm trở, bao quanh bởi những bức tường cao. Bên trong là một buổi lễ tôn giáo đang diễn ra với những loại gỗ có mùi nồng đậm đang được đốt lên. Xung quanh là đủ loại cây ăn thịt và dây leo. Một cảm giác ẩm ướt, dính dấp và cực kỳ nồng nàn. Đây đúng là một kiệt tác mà lẽ ra họ không bao giờ được phép ngừng sản xuất. Nếu mà tui gặp được cái người đã quyết định gỡ em này khỏi kệ hàng, tui thề là tui sẽ vả cho một phát luôn!