Ở Ireland khó tìm mấy dòng Privé của Dior lắm, nên tui thấy tụi nó bày ở sân bay là mừng húm luôn. Tui vốn tò mò muốn thử em Rouge Trafalgar này mãi. Bình thường tui không khoái mấy mùi trái cây lắm đâu, nhưng nghe bảo em này là kiểu trái cây sang chảnh, và đúng là vậy thiệt. Cảm giác em nó hơi giống mùi Sì cực phẩm của Armani, kiểu trái cây nhẹ nhàng, lấp lánh, rồi càng về sau càng mượt mà, được cân bằng lại bởi nốt trầm ấm của hoắc hương.
Lúc mới xịt, Rouge Trafalgar mang vibe ngọt ngào, mọng nước, có thêm chút cam chanh cho cảm giác tươi mới, sảng khoái. Mùi quả mọng đỏ lên ngôi, ngọt dịu rất dễ chịu. Có một chút vị chua nhẹ kiểu lý chua đỏ ở phía sau giúp cân bằng lại mọi thứ. Còn mùi anh đào thì thoang thoảng thôi, hòa quyện cực khéo với mấy loại quả đỏ khác. Càng về sau, mùi lý chua đen dần hiện rõ, tạo nên cái vị chua thanh kiểu siro, cực kỳ hợp với nhóm quả đỏ. Chính cái đoạn này, khi kết hợp cùng hoắc hương, làm tui liên tưởng ngay đến em Sì.
Lúc hạ tông thì mùi thiên về xạ hương và đất, đậm chất hoắc hương. Diễn biến mùi khá dễ đoán nhưng mà vẫn rất ổn, cuối cùng đọng lại thành một mùi xạ hương ngọt ngào, kiểu như mùi da thịt tự nhiên vậy. Độ tỏa hương và bám mùi ở mức trung bình thôi. Không quá đột phá gì đâu, nhưng được phối trộn cực kỳ tinh tế. Đây là một mùi hương nữ tính, chất lượng cao nhưng vẫn nhẹ nhàng, cực hợp cho thời tiết ấm áp. Vừa tươi mát vừa ngọt ngào, tuy không quá mới lạ nhưng lại cực kỳ lôi cuốn. 4/5.